Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu

Chương 27: Chương 27: CHAP 27




Mộc Trà!

“Là..ai? Là ai đang gọi cái tên đó? Đó có phải tên tôi không”

Tỉnh lại và nhìn ta này, Mộc Trà

Một giọng nói dịu dàng vang lên trong tâm trí cô.

Cô nhẹ nhàng mở mắt ra

“Bà là..ai?”

Trước mắt cô…là một người phụ nữ đã có tuổi, nhưng khuôn mặt vẫn rất đẹp, bà đẹp một cách thuần khiết…phải nói là đẹp tuyệt trần.

Ta… là người đã mang con đến thế giới này…nhưng lại không thể chăm sóc con được một ngày

Bà ấy nói rồi cúi mặt xuống khóc, giọt nước mắt ấy làm cô cảm thấy thương cảm vô cùng. Mộc Trà nhẹ đưa tay đặt lên má cô và quệt đi những giọt nước mắt ấy.

“Đừng khóc”

……….

Mộc Trà, con…có biết mình đang bị gì không?

“Biết”

Vậy con có muốn có lại ký ức của mình?

Nghe câu đấy, khoé miệng Mộc Trà nhếch lên “Có thể sao?”

Người phụ nữ thấy thế liền đáp lại một nụ cười dịu dàng

Không có gì là không thể

Chân mày có chút nhíu lại, bà cô kỳ quái này là ai? Tự nhiên xuất hiện trước cô rồi nói toàn chuyện vô lý.

Con gọi ta là bà cô kỳ quái sao?

*giật mình

“Bà…có thể đọc được suy nghĩ của tôi?”

Bà ấy lại cười nhìn Mộc Trà

Không gì là không thể

Lại câu nói đó, Mộc Trà vẫn không tin nổi…nhưng nếu bà ấy đã nói như vậy thì

“Chứng minh đi”

Mộc Trà lại nhếch môi, nghiêng nhẹ đầu nhìn người phụ nữ thách thức. Nhưng người phụ nữ này mặt vẫn rất bình tỉnh, luôn nhìn cô bằng ánh mắt hiền từ, bà ta thật khó hiểu.

Ta đã chứng minh cho con từ lúc đầu rồi

“?”

Nhìn và nghĩ kỹ lại đi, con sẽ hiểu

Mộc Trà tuy có chút tức giận khi cứ lòng vòng với người này mãi mà chưa có câu trả lời nhưng cũng mím môi nghe lời, bắt đầu suy nghĩ.

…..là gì, nhìn ư? Cô bắt đầu nhìn lại bản thân mình. Có gì khác đâu chứ, cô vẫn bình thường thôi mà. Mộc Trà bắt đầu giãn cơ thể xem mình có bị gì không…vẫn bình thường! Cô nói lên ba tiếng a A A, rất rõ, rất bình thường. Cô ngồi dậy bước ra khỏi giường, đi qua đi lại… Đâu có gì kỳ lạ đâu chứ?

Haha, con ngốc thật đấy. Nghĩ kỹ lại xem

Người phụ nữ đó bật cười. Mộc Trà cau mày, cô bây giờ như một con ngốc ấy! Có gì lạ đâu, cô nói được, cử động được, đi đứng được, bình thường mà! Rất bình th……Chờ đã! có…có gì đó không ổn. Nói được….cử động…..đi đứng được, những điều này cô nhớ hôm qua mình vẫn không đủ sức để làm mà sao giờ lại…. Mộc Trà mở to mắt nhìn người phụ nữ.

Con tin chưa?

Người phụ nữ nở nụ cười đắc thắng nhìn cô, cô cúi đầu ý xin lỗi và nói duy nhất một chữ: Tin.

Bây giờ con muốn ta hồi phục ký ức của mình không?

Cô chần chừ, không phải là không muốn nhưng có gì đó, có gì đó rất khó để nói nhưng nó làm cho cô có cảm giác không thể.

Đồ ngốc, con sợ ký ức của chính mình sao? Đúng là yếu đuối mà, thật khiến cha mẹ thất vọng!

“Bà nói gì!?”

Ồ, không nên tức giận khi người ta nói đúng sự thật chứ. Suy nghĩ kỹ đi, cô bé.

“Tôi…”

Người phụ nữ tiến lại gần Mộc Trà, cô ấy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mượt của cô, mỉm cười nói: Hầu hết, con người chúng ta can đảm hơn mình tưởng, nhưng ai cũng có thể chế ngự được bất kỳ nỗi sợ hãi nào nếu họ quyết chí vượt qua nó. Hãy nhớ rằng, nỗi sợ không tồn tại ở đâu cả ngoại trừ trong tâm trí con, Mộc Trà.

………

“Giúp tôi, nhớ lại mọi thứ” cô nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ, đôi mắt nhìn rất nghiêm túc.

Người phụ nữ cười mãn nguyện, đưa lòng bàn tay mình che đi cặp mắt của Mộc Trà

Hít thở sâu vào, con sẽ thấy

Mộc Trà làm theo…

Một lát sau, cô nghe thấy tiếng ồn ào, tò mò cô mở mắt ra. Ngạc nhiên khi trước mắt cô giờ hiện ra rất nhiều cảnh tượng.

“Con Nha Đầu này! Đúng là không biết trên dưới!

Không cha không mẹ.

Dám dụ dỗ chồng tao, đúng là Hồ Ly.

Bắt nó, nhốt nó vào chuồng cho tao!”

“Tôi muốn đòi lại khoản nợ, 656 ngàn USD

Không đủ sao? Cô ta đáng giá cho bà trả hết nợ đấy!

Mai sẽ có người mang tiền đến”

“Gọi anh Tiêu Dũ

Từ nay, anh lúc nào cũng sẽ bên em, không cần sợ

Tấm lòng làm tim ấm áp

Ngốc!

Nha Đầu, anh sẽ gọi em là Nha Đầu

Em rất đẹp

Ngoan, ổn rồi

Nha Đầu anh sẽ bảo vệ em

Nhóc con, đừng khóc, xin em

Em là của anh

Anh xin lỗi, nhưng anh ghen rồi

Anh yêu em”

“Hy Tranh? Um…tên lạ…nghe rất êm tai. Chào em, anh là Vương Tử

Dễ thương quá

Anh sẽ mua cho em thật nhiều kem

Hẹn gặp lại em, bé yêu”

” Vương Kha, em của Vương Tử

Thật ra nhóc là ai? Người tình của Tử Ca?

Xin lỗi, tôi sai rồi

Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ nhóc”

“Quách Chi Linh”

“Từ Du Tố”

“Ta là ông nội con..Mộc Đế, tên thật của con là Mộc Trà

Cha con là Mộc Bá, mẹ là Hứa Lam

Con và Tiêu Dũ có hôn ước với nhau

Cháu gái yêu của ông

Cục cưng của ông

Ngoan lắm”

“Ta là Hứa Viên, ông ngoại của con

Ta sẽ mang con bé đi

Tiêu Dũ đã chết

Ta xin lỗi, ta đã dối con

Ông ngoại chỉ vì thương con thôi

Ta thật xin lỗi”

“Anh là La Khải

Em sao thế?

Đi đến bệnh viện với anh

Có thai?

Anh không quan tâm

Em không sao chứ?

Anh yê..

Anh không thể sao?

Chỉ một phút thôi, anh sẽ bỏ cuộc

Muội Muội Ngốc”

” Mami, Dao Nhi mạnh hơn mami luôn đấy

Boss à, Khắc Dĩ và Nguyệt Dao thương Boss lắm

Hìhì, mami là nhất

Boss ơi, Boss là mẹ, cũng là cha luôn đấy. Yêu Boss quá đi mất.

Mẹ ơi, tụi con nhớ mẹ”

Những ký ức đẹp ấy lần lượt lướt qua tâm trí cô và rồi..

“Giải thích? Rõ ràng quá rồi còn gì. Em yêu cậu ta, em có con với cậu ta, em ôm cậu ta trong khi anh vẫn một lòng yêu em. Bồ bịch chỉ là cái cớ che mắt người, che đi nỗi đau của anh khi thiếu vắng em. Anh đã muốn níu kéo em, nhưng anh thật không có tư cách đó. Mộc Trà tiểu thư, là em phản bội anh!”

Giọng nói, ngữ điệu….người đàn ông này là ai? Những gì cô thấy được chỉ là ánh nhìn của người đó dành cho cô. Đôi mắt anh ta tuy mạnh mẽ nhưng đối với cô sao lại hờ hợt, lạnh lẽo…trái tim cô đau thắt lại, như có ngàn mũi kim đâm vào…

Một cảnh tượng khác lại hiện ra: lại là giọng nói của anh…và một người phụ nữ, anh đang tình tứ với cô ta, anh đang hôn và cười thân thiện với cô ta. Khác xa với những gì anh đối xử với cô lúc ấy, hờ hửng, lạnh nhạt, chán ghét,… anh ta chính là người gây ra cho cô một vết thương lòng to lớn.

Cô là một kẻ ngốc…tại sao phải hạ mình trước anh ta?

Tại sao phải chịu đựng

Tại sao lại đau khổ thế này chứ?

Tôi và anh ta…là gì của nhau?

“Anh yêu em…Nha Đầu”

“Tôi là chồng em! Tôi quan tâm được chưa!”

“Sợ thì nắm tay tôi chặt vào”

“Vì anh yêu em nên anh sợ mất đi em”

Anh là ai? Tại sao…tôi lại không thể thấy rõ được mặt anh?…nhớ lại đi…mày tên là gì?…anh ta là ai…mau nhớ lại đi!!

Đó là người con yêu nhất cũng là người con sợ phải đối mặt nhất. Mộc Trà, người đó chính là nỗi sợ hãi của con nhưng giờ hãy đối mặt để vượt qua nó và hãy dùng lý trí để quyết định, xử lý vấn đề. Con làm được mà

Giọng nói của người phụ nữ vang vọng bên tai cô.

Người mà cô yêu nhất?

T

I

Ê

U

D

Ũ

T-I-Ê-U D-Ũ

Là anh! Chính là anh…là anh, Tiêu Dũ

Giỏi lắm, đã đến lúc con phải tự mình giải quyết vấn đề. Ta chỉ giúp con được đến đây thôi, nhưng ta tin con sẽ nhận được món quà của ta và ông ấy dành cho con. Chúng ta sẽ luôn dõi theo con, con gái yêu ạ!

Con gái yêu? Bà chính là..

_ NHA ĐẦU!

*giật mình

_ Em có sao không? Vì sắc mặt em xanh xao quá, mồ hôi lại ra đầm đìa nên anh nóng ruột mới đánh thức em. Xin lỗi

Anh nói rồi liền lấy khăn lau đi mồ hôi cho cô.

_ Chà, hôm nay Nha Đầu sắc mặt tốt hơn rồi nhỉ? Trông em xinh hơn rất nhiều đấy

Anh vừa nói vừa cười sau đó xoa đầu cô.

Nhìn anh chăm sóc mình tận tình

Nhìn nụ cười ấm áp của anh…Nó không còn băng giá như lúc trước nữa

Mộc Trà hiện có thể cảm nhận được tình cảm của anh dành cho cô là rất nhiều.

Tuy…

cô không muốn tin rằng…anh là người mà cô sợ phải đối mặt nhất nhưng cô bắt buộc phải tin vì giờ cô biết mình chưa thể quên được những vết thương lòng của quá khứ.

Tiêu Dũ à, nhìn anh xanh xao hơn rồi…có phải là tại Nha Đầu không? Thấy anh như vậy…Nha Đầu khó xử lắm, em phải làm sao mới phải đây?

.

.

.

.

.

Tha Thứ hay…..Không Tha Thứ?

(Còn tiếp)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.