Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ

Chương 8: Chương 8: Trốn cũng không thoát, vậy thì gả đi 1




Khúc Đàn Nhi không nhắc đến Mặc Liên Thành còn tốt, vừa nhắc đến, thực tức giận như có lửa.

Từ Địa Cầu hiện đại lăn lộn đến Đông Nhạc Quốc cổ đại, đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một nam nhân cực phẩm như thế.

Nam nhân, không phải đều có chút phong độ ư? Coi như không có phong độ, nhìn thấy mỹ nữ như nàng, cũng cần phải có chút quan tâm đi.

Nam nhân kia lại có thể thờ ơ lạnh nhạt, biết rõ nàng sẽ rơi xuống vậy mà lại không đỡ một chút, tâm phải có có bao nhiêu tà ác mới làm ra được?! Khó mà tưởng tượng.

Kính Tâm vừa từ bên ngoài phủ vừa trở về, còn không biết rõ tình hình, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Thư lại trốn?”

“Không trốn? Ngu sao mà không trốn ah! Cuối cùng không thể đợi ở chỗ này cả một đời, ta cũng không muốn chết già ở chỗ này ah.”

“Nhưng là, người nói hôm nay Bát Vương Gia. . .”

“Cũng là bởi vì hắn muốn tới nên Đại phu nhân kia mới không trông chừng chặt như vậy. Nhưng mà đáng tiếc, lại bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.”

“Cái kia… Tiểu Thư thấy Bát Vương gia sao?”

“Ừm, thấy.” Khúc Đàn Nhi gật gật đầu, giọng nói nghe có chút bất đắc dĩ.

“Vậy Bát Vương Gia dáng dấp ra sao?” Kính Tâm nhìn chằm chằm Khúc Đàn Nhi, không quá tin tưởng nàng nói tới.

“Dáng dấp ra sao ư? Ừ, để ta nghĩ một chút đi. Một đôi mắt, một cái lỗ mũi, một cái miệng, dạng chó hình người nha, còn có thể là dạng gì?” Khúc Đàn Nhi nhàm chán thuận miệng nói bậy. Hôm nay không ngẩng đầu nhìn, dù sao về sau ngẩng đầu không thấy, cúi đầu cũng có thể thấy được nên cũng không cần vội vã.

“Tiểu thư, người. . .”

“Ngươi hỏi nàng Bát Vương gia dáng dấp ra sao, còn không bằng hỏi chính nàng dáng dấp ra sao.” Đúng vào lúc này, một nữ tử tuổi trẻ áo tím bước vào. Mày liễu mắt phượng, xinh đẹp động lòng người, nàng mỉm cười lại nói giọng điệu rất quen thuộc, tựa như đã sớm hiểu rõ ràng.

“A? Nguyệt Lạp, ngươi thật sự là con giun trong bụng ta.” Khúc Đàn Nhi sững sờ, lập tức cảm thán.

Tô Nguyệt Lạp là người bạn đầu tiên của Khúc Đàn Nhi trong hai năm này. Nàng được Khúc Đàn Nhi cứu trong một lần chạy trốn thất bại. Còn có Kính Tâm và ‘nàng’ – chủ của cơ thể này từ nhỏ cùng lớn lên một chỗ, tuy nói là quan hệ chủ tớ, nhưng so tỷ muội tới còn muốn thân hơn.

“Nghe nói Khúc lão gia phân phó người chuẩn bị thành thân.” Tô Nguyệt Lạp lo lắng hỏi.

“Trước tiên gả đi. Có lẽ sau đó có thể tìm được cơ hội rời đi.” Ánh mắt Khúc Đàn Nhi hơi tối lại, hiện lên mấy phần đùa cợt. Nàng nhớ tới Khúc lão đầu tử nói chuyện đêm nào đó. Nói rõ là muốn nàng làm một con cờ? Bất quá lại nói, nếu như không phải nàng có cái trời sinh dung mạo họa thủy, lại có một cái đại nhân nào đó âm thầm trợ giúp, chỉ là một thứ nữ do thiếp sinh, khó có thể nhận được chuyện tốt như làm Bát Vương Phủ chính phi.

Tô Nguyệt Lạp bất đắc dĩ, ngồi xuống cái ghế bên cạnh, nghiêm mặt nói: “Đàn Nhi, tại Khúc Phủ ngươi cũng trốn không thoát, chẳng lẽ đến Bát Vương Phủ sẽ trở nên lại càng dễ? Nói cho ngươi, đừng nói là chạy trốn, kể cả ngươi nhất cử nhất động, từng câu từng chữ đều sẽ bị người giám thị, trừ phi Bát Vương gia thôi ngươi, nếu không. . .”

“Tạ ơn nhắc nhở.” Tô Nguyệt Lạp trường biên đại luận, Khúc Đàn Nhi một chữ đều không nghiêm túc đi nghe. Tuy nhiên, một câu cuối cùng thôi, nàng ngược lại nghe được vô cùng rõ ràng.

Hơn nữa. . .

Khụ, thôi nàng? Đúng là một cái biện pháp không sai.

Tô Nguyệt Lạp cảm thán nói: “Ngươi. . . Tại sao phải đi? Vị trí Bát Vương Phi bao nhiêu nữ nhân muốn lấy được, sống tại trên đời này, mặc kệ ngươi đi nơi nào, chỉ cần có đầy đủ thân phận địa vị, liền không sợ người ta xem thường, càng không sợ để cho người ta khi dễ. Đến thời điểm. . .”

Khúc Đàn Nhi nói: “Cứ để nguyên đi, Nguyệt Lạp. Một cuộc đời bình thường, an ổn mới là cuộc đời thật sự. Hơn nữa, ngươi không cảm thấy cái loại cuộc sống cả ngày cùng một đoàn nữ nhân tranh đến đấu đi, không phải ngươi chết chính là ta sống rất mệt người sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.