"Nghe thấy rồi. . . . . ." Uyển Tình ấp úng nói, xoay người lên lầu, dựa theo trí nhớ trở lại gian phòng tràn ngập ác mộng kia, đi vào phòng tắm…

Cô chỉ có thể dùng một bàn tay, mở vòi nước nóng, thử độ ấm của nước, trố mắt nhìn bồn tắm lớn dần dần đầy nước.

Sau lưng truyền đến âm thanh, cô hoảng sợ, quay đầu lại thấy Mục Thiên Dương đang đi đến.

Mục Thiên Dương lười nhác vuốt cổ, cởi nút áo sơ mi.

Uyển Tình nói: "Tôi. . . . . . Tôi đi ra ngoài trước."

Mục Thiên Dương dùng một tay ôm lấy thắt lưng của cô, đem cô ôm vào trong ngực: "Cùng nhau tắm đi! Cô chỉ sử dụng được một tay không tiện, tôi giúp cô"

"Không cần" Uyển Tình thét chói tai, "Tôi đi phụ nấu cơm"

"Nấu cơm là chuyện người giúp việc!" Hắn đem cô đặt trên tường, đầu gối để giữa hai chân cô, "Ở trong này, cô là chủ, không cần làm chuyện này! Nữ nhân của tôi, tôi nuôi được!"

Nữ nhân của hắn. . . . . .

Uyển Tình cảm thấy cách nói này thật chói tai, thật giống như. . . . . . thân thể của cô đã không còn thuộc về cô vậy. Cô khẩn trương nhìn hắn: "Tôi. . . . . . Tôi đi ra ngoài trước. . . . . . Tôi không muốn phiền anh đâu."

"Tôi không sợ phiền toái." Hắn nói, đưa tay cởi nút thắt trước ngực cô.

Uyển Tình dung tay không bị thương bắt lấy tay hắn, muốn ngăn cản hắn. Nhưng căn bản không có nữa điểm tác dụng, sức của cô hắn thậm chí không cần đẩy ra, cũng có thể cởi bỏ hết quần áo của cô.

Nhìn thấy trên người cô lưu lại dấu xanh tím, hắn nhớ tới đêm qua tình cảnh mãnh liệt, nửa thân dưới có chút rục rịch.

Hắn càng tới gần cô thêm, làm cho cô có thể cảm nhận được dục vọng của mình, một bên hôn cô một bên hỏi: "Có phải vẫn còn đau hay không?"

Vấn đề như vậy, Uyển Tình xấu hổ mở miệng, thật sâu tựa đầu chôn ở chính mình trên vai.

Mục Thiên Dương ném váy của cô đi, cởi quần lót của cô. Cô hoảng sợ phát run, không biết hắn muốn làm gì. Đột nhiên, không có bất kỳ khúc dạo đầu nào, hắn tiến vào cô.

"Đau ——" Uyển Tình quát to một tiếng, cánh tay không bị thương gắt gao ôm lấy bả vai hắn còn cánh tay bị thương không vô lực thả xuống ở một bên.

"Lần sau bảo người làm việc, phải nghe lời." Mục Thiên Dương bắt đầu vận động, "Nghe lời. . . . . . Sẽ không đau. . . . . ."

"Ô ô ô. . . . . ." Uyển Tình đau đến lệ chảy ròng ròng, chỉ có thể bị động mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Sáng sớm hôm sau, Mục Thiên Dương mang Uyển Tình đi đến trung tâm thương mại, đi theo phía sau là hai người vệ sĩ A Thành cùng A Hoa.

"Cái này, cái này. . . . . . Còn có cái này!" Mục Thiên Dương tùy tay chỉ một đống quần áo, nói với Uyển Tình, "Đi thử!"

Uyển Tình sửng sốt một chút, đi theo nhân viên cửa hàng đi vào phòng thử đồ. Thay xong một bộ đi ra, thấy hắn ngồi ở một bên xem báo chỉ, cô đi tới, thật cẩn thận hỏi: "Có được hay không?"

Mục Thiên Dương cũng không ngẩng đầu lên: "Đổi!"

Uyển Tình trở lại phòng thay đồ, một lần nữa thay một bộ khác đi ra.

"Tiếp tục!"

Bộ thứ ba . . . . .

"Đổi!"

Bộ thứ tư. . . . . .

"Tiếp tục đổi!"

Hắn căn bản là không thấy, Uyển Tình thấp thỏm bất an, không biết hắn muốn làm gì. Nhân viên cửa hàng cũng thấp thỏm bất an, không biết quần áo như thế nào mới lọt vào pháp nhãn của hắn. . . . . .

Cuối cùng, hắn lười mở miệng, Uyển Tình cũng không dám hỏi lại, liền tiếp tục thử, thử đến mệt mỏi. . . . . .

"Mục tổng. . . . . ." Nhân viện bán hàng đi đến bên người Mục Thiên Dương, nơm nớp lo sợ nói, "Đã thử xong rồi ạ?"

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay