"Tôi đau quá. . . . . ."

"Chịu đựng!" Mục Thiên Dương kéo cô đi về hướng nhà hàng.

Uyển Tình thân mình lung lay một chút, thấy rõ động tác của hắn, la to: "Tôi không muốn ăn !"

"Cô nói cái gì?" Mục Thiên Dương nguy hiểm nhướng mi.

Cô giữ chặt hắn, cầu xin nói: "Tôi van anh, chúng ta đi đi! Tôi không muốn đi vào! Tôi không cần đi vào. . . . . ." Nếu bị Tiết Lệ Na thấy bọn họ đi chung với nhau thì chuyện cô bán thân không phải trở thành sự thật rồi sao? Cho dù cô thật sự bán, cô cũng không nuốn Tiết Lệ Na biết, cô không muốn bị Tiết Lệ Na châm chọc khiêu khích đâu!

Mục Thiên Dương nhìn vào phía trong nhà hàng nội, căn bản nhìn không tới Đinh gia một nhà ba người. Bởi vì Tiết Lệ Na sợ chồng mình quan tâm Uyển Tình nên cố ý chọn vị trí bên góc bên kia, bọn họ nhìn không thấy đường cái, người trên đường cái cũng không nhìn thấy bọn họ.

"Được rồi. . . . . . Coi như là tôi vì cô đang bị thương đi!" Mục Thiên Dương nói.

Hắn mang cô đi bệnh viện, kiểm tra, phát hiện xương của cô thiếu chút nữa bị giẫm nứt ra. Mục Thiên Dương nghe xong, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh —— Đinh Thải Nghiên, tôi cũng chưa có giẫm, mà cô lại dám ha!

Xử lý xong vết thương, hai người đi ra khỏi phòng cấp cứu. Uyển Tình nhìn qua khu nội trú, thập phần không cam lòng. Đây là bệnh viện mẹ cô đang nằm, hiện tại mẹ cô ngay ở trên lầu, cô thật muốn đi thăm một chút. . . . . .

Mục Thiên Dương xem thấu ý nghĩ của cô, ban ơn nói: "Đi lên nhìn một chút đi, cho cô năm phút."

Uyển Tình sửng sốt một chút, lắc đầu: "Vẫn là thôi đi." Nếu mẹ mà tỉnh lại, nhìn thấy bộ dạng này của cô sẽ lo lắng lắm.

Mục Thiên Dương nhíu nhíu mày, xoay người bước đi: "Nếu không cần, về sau sẽ tôi không muốn thấy vẻ mặt này của cô!"

Uyển Tình hoảng sợ, đem cánh tay được băng bó tốt theo sau.

Mục Thiên Dương không quay lại nhà hàng mà trực tiếp trở về nhà.

Nhìn biệt thự đèn sáng rỡ, Uyển Tình có chút kỳ quái. Cô nhớ rõ sáng nay, ngoài cô ra không có ai khác. Chẳng lẽ, người nhà của hắn đến sao?

Đi vào biệt thự, một nữ nhân trung niên mặc quần áo mộc mạc đi đến, nói vớiMục Thiên Dương: "Tiên sinh, ngài đã trở lại? Tôi là Trương Mĩ Phượng. . . . . ."

"Đã biết." Mục Thiên Dương khoát tay, "Đi làm hai phần cơm chiều!"

"Vâng" Trương Mĩ Phượng lập tức đi về hướng phòng bếp.

Mục Thiên Dương ngồi xuống ghế sô pha, nói với Uyển Tình: "Bà ta là người giúp việc tôi vừa kêu tới, về sau một ngày ba cơm của cô sẽ do bà ta phụ trách. Từ ngày mai, hai người A Thành cùng A Hoa sẽ thay phiên đi theo cô, cô muốn ra ngoài phải nói họ lái xe đưa đi còn muốn mua cái gì thì cũng kêu bọn họ đi mua luôn" dừng một chút, hắn suy tư nhìn cô, "Tôi nghĩ cô không có việc gì cần phải ra ngoài đâu? Cô thì đâu có nơi nào để đi. Vậy là tốt rồi cứ ở yên trong nhà đi!"

"Mẹ tôi"

"Đến phòng tắm chuẩn bị nước tắm cho tôi." Hắn cắt đứt lời cô.

Uyển Tình cứng lại, có chút phản ứng không kịp.

Hắn nhướng mi: "Không có nghe sao?"

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay