"Có thật không?" Đinh Chí Cương giả vờ kinh ngạc, "Có thể là tài khoản của ta xảy ra vấn đề. Gần đây ta tài vụ khẩn trương, cho nên đôi lúc cũng xuất hiện tình huống này."

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Uyển Tình nhìn chi phiếu bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Lúc trước dễ lấy tiền như vậy bây giờ tại sao lại thành ra thế này? Mẹ làm sao bây giờ. . . . . .

Đinh Chí Cương nói: "Như vậy đi, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm, con đem tài khoản của con cho ta, ta trực tiếp chuyển khoản qua."

Uyển Tình trầm mặc trong chốc lát, nói: "Được."

Tắt điện thoại, nàng quay về bệnh viện chăm sóc mẹ. Sáu giờ nàng lại lần nữa gọi điện thoại cho Đinh Chí Cương: " Ăn cơm ở đâu?"

"Ta sẽ cho tài xế tới đón con." Đinh Chí Cương nói.

"Tôi đợi ở bệnh viện."

Đinh Chí Cương sửng sốt một chút, tắt điện thoại.

Uyển Tình ngồi ở ghế dài ngoài bệnh viện, đợi hơn mười phút, tài xế tới. Sau khi lên xe, nàng nhắm mắt dựa lưng vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi. Qua một lúc, bác tài xế gọi nàng. Nàng nghĩ đến nơi rồi, xuống xe mới biết tài xế mang nàng vào một cửa hàng thời trang nổi tiếng.

"Đến đây làm gì?" Nàng hỏi.

Bác tài xế nói: "Chủ tịch đặt cơm ở nhà hàng Tây, cần mặc chỉnh trang một chút nên ngài ấy cố ý dặn ta mang tiểu thư đến đây sửa soạn lại một chút."

Uyển Tình nhìn lại cách ăn mặc mộc mạc của mình, trong lòng rất tức giận. Bất quá vì năm mươi vạn, nàng nhịn!

Sau hai cái giờ, nàng tới nhà hàng, đói bụng không chịu được.

"Tiểu thư có hẹn trước không?" Nhân viên phục vụ nhà hàng hỏi.

"Đinh Chí Cương."

"Mời đi theo ta." Nhân viên phục vụ nhìn nàng một cái, mang nàng đi về phía trước.

Điều hòa của nhà hàng thực lạnh nha, nàng cảm thấy lạnh cả người. Rất muốn ôm lấy mình một chút, nhưng động tác này rất chướng tai gai mắt , nàng chỉ có thể chịu đựng.

Đến gần bàn ăn Đinh Chí Cương đặt, nàng phát hiện nơi đó không chỉ có một mình Đinh Chí Cương, còn có một người nam nhân đưa lưng về phía nàng.

Nàng chần chờ đừng lại, kêu lên: "Ba. . . . . ."

Đinh Chí Cương vội vàng đứng lên, cười nói: "Con đã đến rồi, mau tới đây."

Nàng hoảng sợ, bởi vì khuôn mặt Đinh Chí Cương tươi cười csao nàng lại có cảm giác như đang lấy lòng nàng! Chuyện này không bình thường! Tuyệt đối không bình thường!

Đúng lúc này, nam nhân vẫn đưa lưng về phía nàng xoay người lại, ánh mắt lười nhác khi nhìn thấy nàng, trong mắt tinh quang lóe lên. Nàng liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là nam nhân mà nàng đụng vào buổi chiều ở công ty.

" Đinh Chí Cương thúc giục nói.Đây là tổng giám đốc tập đoàn Mục thị, mau gọi Mục tổng."

Nàng đứng bất động ở tại chỗ, ngơ ngác nói theo: "Mục tổng."

Mục Thiên Dương nở nụ cười nhẹ nhàng, hai mắt bắt đầu nhìn từ đầu đến chân đánh giá nàng.

Nàng mặc lễ phục đơn giản màu tím, tóc đuôi cá tết lệch, trông thật nữ tính và sang trọng. Lướt qua xương quai xanh tinh xảo lộ ra bên ngoài, loang loáng nhìn thấy chiếc vòng cổ thủy tinh được đeo ở trước ngực, thật hấp dẫn ánh mắt!

Cách ăn mặc không tồi, hắn vừa lòng gật đầu, quay đầu lại, nói với Đinh Chí Cương: "Ngày mai ông đến công ty ta ký hợp đồng đi."

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay