• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor&Betaer: Cogau

Tiếng cái tát vang lên thật êm tai, không chỉ làm cho Tổng giám đốc Bàng sửng sốt mà còn làm cho quản lý Quách và Tiểu Hồ cũng bối rối.

Tổng giám đốc Bàng là người từng trải, sau giây phút tim đập mạnh và loạn nhịp ngắn ngủi, thì phục hồi tinh thần lại rất nhanh. Ông ta vỗ bàn một cái, nổi giận đùng đùng đứng lên chất vấn: “Cô làm gì vậy?!”

Mễ Quang cũng đang trong cơn giận dữ, hỏi ngược lại ông ta: “Tôi còn chưa hỏi ông làm gì đấy, ông sờ lung tung cái gì vậy?”

Tổng giám đốc Bàng nói: “Tôi sờ cô một cái thì sao chứ? Tôi sờ cô là để ý đến cô đấy!”

Mễ Quang không nhịn được cười lạnh: “Vậy ra tôi còn phải cảm ơn ông sao? Tôi nói cho ông biết, tôi ghét nhất là loại người như ông, bình thường sờ không ít cô gái như vậy rồi phải không? Họ có thể nhẫn nhịn im lặng, nhưng còn tôi thì không! Cho rằng là mình có chút tiền thì có thể sán vào tất cả phụ nữ sao? Vợ con ông có biết không? Ông chỉ cần chạm tới sợi tóc của tôi thì tôi đã muốn ói rồi!”

Có lẽ là Tổng giám đốc Bàng đã sờ soạng rất nhiều cô gái rồi, nhưng lần đầu tiên gặp phải thất bại thế này. Sau khi bị Mễ Quang xả cho một trận, thẹn quá hóa giận định đánh người: “Bớt ở đây giả bộ cho tôi, cũng không biết đã bị bao nhiêu đàn ông sờ qua rồi nữa, còn tưởng rằng mình là Thánh nữ chắc?! Hứ!”

Tiểu Hồ vội vàng tới can ngăn ông ta: “Tổng giám đốc Bàng, có chuyện gì từ từ nói, đừng ra tay với phái nữ.”

“Nói gì nữa? Cậu không nhìn thấy cô ta đánh tôi sao? Các người như vậy còn đòi nói chuyện hợp tác ư?” Ông ta hất Tiểu Hồ ra, cầm áo khoác của mình lên rồi đi ra ngoài: “Các người đã không có thành ý, cũng không cần lãng phí thời gian đâu!”

Quản lý Quách cũng cầm áo khoác của mình lên, giận đùng đùng nhìn Mễ Quang: “Ngày mai, cô khỏi cần đến làm!” Nói xong, cô ta liền đuổi theo Tổng giám đốc Bàng đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Mễ Quang và Tiểu Hồ, Tiểu Hồ nhìn sang Mễ Quang, thấy mắt cô đỏ, không nhịn được hỏi: “Cô không sao chứ?”

Mễ Quang không trả lời, Tiểu Hồ cười một tiếng, muốn hóa giải bầu không khí một chút: “Lão Tổng giám đốc Bàng đó nổi tiếng là tên háo sắc, không biết hại biết bao nhiêu cô gái rồi, cái tát của cô hôm nay đánh cho hả giận!”

Mễ Quang mím môi, cầm túi và áo khoác của mình lên, cũng đi ra ngoài.

Mới hơn sáu giờ mà trời đã tối đen, đèn đường hai bên đã bật. Ở đầu đường, Mễ Quang vẫy một chiếc taxi, trở về Vườn hoa Nam Thành.

Nhờ rèn luyện trong khoảng thời gian này, bây giờ cô mang giày cao gót leo lên lầu bảy cũng không mỏi thắt lưng mà không thở gấp nữa. Cô tìm được chìa khóa trong túi rồi mở cửa đi vào.

Đèn của phòng khách đang sáng, Husky đang nằm trước ổ ăn tối, thấy Mễ Quang về, hưng phấn sủa mấy tiếng với cô.

Tiếu Cố bưng một khay đồ ăn vừa nấu từ trong bếp đi ra, cũng đang định ăn cơm. Mễ Quang vẫy còn đứng ở cửa nhưng một khúc gỗ, trông có vẻ không tốt.

Tiếu Cố khẽ nhíu mày, đặt cái khay xuống, cởi tạp dề ra, đi tới nhìn cô: “Cô làm sao vậy?”

Mễ Quang mấp máy miệng, phát ra mấy tiếng không rõ sau đó nức nở nghẹn ngào òa khóc.

Tiếu Cố: “......”

Husky đang ăn cũng bị tiếng khóc của cô thu hút, hơi đi tới nhìn: “Gâu ư.”

Mễ Quang hoàn toàn không ảnh hưởng bởi bên ngoài, cứ vậy khóc, khóc tới nỗi lớp trang điểm cũng trôi sạch. Tiếu Cố nhíu mày, tiến lên một bước, ôm cô vào trong lòng.

Bất ngờ có một lồng ngực ấm áp làm Mễ Quang hơi ngẩn ra, hình như là cảm nhận được hành động an ủi sau lưng của đối phương, bao nhiêu tủi thân chồng chất trong lòng Mễ Quang bấy lâu cứ thế tuôn trào.

Cô vừa khóc vừa nói: “Từ khi tôi về nước chưa gặp được chuyện tốt nào, bị ép cưới thì coi như xong, thật vất vả trốn đi được thì tiền lại bị mất hết, bán đồ thì cũng gặp phải gian thương, rồi đi làm lại gặp phải tên háo sắc.”

Mắt Tiếu Cố khẽ đảo, bị ép cưới sao? Mặc dù anh đã sớm đoán được không phải cô tới thành phố A này tìm việc làm, nhưng không ngờ là cô trốn hôn đấy. Anh vỗ vỗ sau lưng cô, hỏi chuyện mà mình để ý nhất: “Gặp phải tên háo sắc sao?”

“Là... là một lão già háo sắc.” Giọng của Mễ Quang kèm theo tiếng khóc nức nở, nghe đáng thương không sao tả siết: “Ông ta sờ tay của tôi, tôi tát ông ta một cái. Rồi ông ta còn mắng là không biết tôi bị bao nhiêu người đàn ông sờ... sờ qua, mặc dù tôi học đại học ở nước ngoài, nhưng... nhưng mà tôi còn chưa từng có bạn trai, lại càng chưa từng bị đàn ông sờ qua.”

Đầu ngón tay Tiếu Cố đan vào trong mái tóc mềm mại của cô, im lặng khẽ xoa gáy cô.

Mễ Quang tiếp tục nói đứt quãng: “Việc... việc làm của tôi lại mất rồi.”

Tiếu Cố ôm cô một lúc lâu, cô mới dần dần ngừng khóc. Thấy người trong ngực đã ổn định hơn nhiều, Tiếu Cố buông cô ra, lấy tờ khăn giấy đưa tới.

Mễ Quang lau sạch nước mắt, lấy gương trang điểm từ balo đeo ra, soi gương.

Tiếu Cố cười rồi hỏi cô: “Cô ăn cơm chưa?”

Mễ Quang lắc đầu: “Vẫn chưa no.”

Tiếu Cố lại hơi buồn cười, anh xoay người đi vào phòng ăn: “Vào ăn chung đi.”

Đây là lần đầu tiên chủ nhà mời cô ăn cơm. Trước đây, mỗi khi đến giờ ăn, cho dù cô ở trong phòng cũng có thể ngửi thấy mùi thơm món ăn anh nấu. Nhưng dù cô có ngồi ở phòng khách ăn mỳ ăn liền giả vờ đáng thương, anh cũng chưa bao giờ có động tĩnh gì.

Dường như, tâm nguyện từ lâu bỗng trở thành hiện thực, bỗng Mễ Quang không biết làm sao. Cho đến khi Tiếu Cố mang một bộ chén đũa đặt trên bàn, cô mới hoảng hốt đi tới.

Đậu hũ chiên cay, sườn sốt, còn có cả canh trứng rong biển nữa.

Đều là mấy món ăn gia đình, nhưng nhìn qua hết sức hấp dẫn.

“Ăn đi cho nóng.” Vừa nãy, cô khóc lâu như vậy, đồ ăn đã bắt đầu nguội rồi.

Mễ Quang cầm chén đũa lên, bới một chén cơm, sau đó gắp sườn vào chén. Mùi sườn sốt rất thơm, cô không nhịn được cắn một miếng: “Ưmh! Ngon quá!”

Tiếu Cố nhìn cô, khẽ nhướn mày: “Đây không được tính là ngon đâu, sở trường nhất của tôi không phải những món này.”

Mễ Quang kinh ngạc nhìn anh: “Vậy sở trường nhất của anh là món gì? Lẩu tự chọn à?”

Tiếu Cố khẽ nhếch miệng không trả lời, Husky không an phận cào hai chân trước lên bàn, hình như là cũng muốn ăn một chén canh.

Tiếu Cố không kiên nhẫn đẩy nó xuống: “Ăn thịt gà của mày đi.”

“Gâu Gâu!” Thịt gà cũng muốn, sườn cũng muốn!

“Có phải lại muốn ăn đòn không?” Tiếu Cố uy hiếp.

Husky cụp cái đuôi xuống, tốt nhất không nên chọc giận anh ta, về gặm thịt gà thôi.

Mễ Quang gặm hết một miếng sườn, rồi ngước mắt lên nhìn Tiếu Cố: “Hồi nãy, sao bỗng nhiên anh lại ôm tôi làm gì?”

Tiếu Cố nhìn cô, nói: “Trước kia, khi mẹ tôi khóc, ba tôi cũng thường an ủi bà như thế.”

Theo bản năng, Mễ Quang cắn chiếc đũa, nghe anh nói xong mà ngượng ngùng. Cô lại dùng muỗng múc một muỗng đậu hũ chiên cay, cúi đầu hỏi: “Có phải anh thấy tôi quá xúc động, quá không chín chắn, đúng không?”

“Ừ!” Tiếu Cố trả lời đơn giản mà dứt khoát.

Mễ Quang: “......”

“Chỉ có điều, chẳng có ai vừa tốt nghiệp đã chín chắn cả. Nếu như chuyện này xảy ra sau khi cô đi làm một năm, thì tôi tin cô sẽ xử lý tốt hơn so với hôm nay.” Tiếu Cố không kiêng dè gì, bổ sung: “Các cô gái đi làm rất dễ bị thiệt thòi, cái lão già háo sắc đó chưa bị ai đánh mới ngông cuồng như vậy. Hôm nay bị cô tát một cái, có lẽ sau này nếu có sờ mó mấy cô gái khác chắc sẽ bị ám ảnh.”

Mễ Quang hơi sửng sốt, cảm thấy như được cổ vũ. Cô gật đầu một cái, nói với Tiếu Cố: “Anh chưa gặp cái lão Tổng giám đốc Bàng đó đâu, thật sự là ghê tởm!”

Tiếu Cố nhìn cô rồi hỏi: “Sau này cô có dự định gì không?”

Nói đến vấn đề này, Mễ Quang còn ám ảnh trong lòng: “Chỉ có thể tìm việc tiếp chứ sao nữa.”

Tiếu Cố suy nghĩ một chút, mới nói: “Tạm thời, cô tới Nhà hàng của tôi phụ giúp đi, dù sao thì cô cũng chỉ tới Thành phố A này để lánh tạm thôi mà.”

Động tác của Mễ Quang cứng đờ, ngơ ngác hỏi: “Làm sao anh biết tôi tới Thành phố A này để lánh tạm?”

Tiếu Cố hơi buồn cười nhìn cô: “Cô mới vừa nói đấy thôi, cô bị ép cưới, chạy trốn tới đây.”

Mễ Quang: “......”

Vừa nãy, thật sự là cô quá đau lòng, chỉ chăm chăm nói hết những uất ức ra, hoàn toàn không ý thức được mình nói gì.

“Yên tâm đi, tôi không sẽ nói khắp nơi đâu.” Tiếu Cố nở nụ cười với cô: “Ba tháng đầu ở Nhà hàng của tôi là thời gian thử việc, lương tạm thời là 4 triệu đã, bao cơm hai bữa, cuối tháng thưởng phần trăm nữa. Làm việc từ mười rưỡi sáng đến 2h chiều, và 5h chiều đến 10h tối, thời gian còn lại thì có thể nghỉ ngơi ở nhà hàng, cũng có thể tự do sắp xếp. Nghỉ ngơi luân phiên bốn ngày/tháng. Khi trở thành nhân viên chính thức sẽ được tham gia Bảo hiểm, được đi du lịch tập thể một lần hai ngày một đêm vào cuối năm.”

Mễ Quang nghe thấy thì sững sờ, cô không ngờ rằng một Nhà hàng lẩu tự chọn thôi mà lại có phúc lợi đầy đủ như thế, có cả du lịch công ty nữa chứ. Nhưng... “Lương thử việc hơi thấp.”

Tiếu Cố nhìn cô: “Vậy công việc trước của cô lương là bao nhiêu?”

“À...” Mễ Quang có chút bối rối: “Mặc dù không nhiều hơn bao nhiêu, nhưng dầu sao cũng là làm công ty.”

Tiếu Cố cười cười: “Cho nên cô coi thường nhân viên phục vụ phải không?”

Mễ Quang nói: “Tôi không coi thường nhân viên phục vụ.” Chẳng qua cũng không muốn làm nhân viên phục vụ.

Hiểu ý của cô, Tiếu Cố hơi nhíu mày, nói: “Vậy thì thôi.”

Mễ Quang và mấy hạt cơm, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh: “Ở Nhà hàng của anh cần phải làm những gì?”

Tiếu Cố cười, hỏi ngược lại: “Cô sẽ làm à?”

Mễ Quang: “......”

Dù sao, cô cũng là sinh viên đại học, thực sự coi cô không biết làm gì sao?

Tiếu Cố nói: “Nhà hàng tự chọn không cần rửa chén đĩa, cô chỉ cần rót nước cho khách, quét dọn vệ sinh, xem khách cần gì thì làm là được.”

Mễ Quang suy nghĩ một chút, như Tiếu Cố nói, cô vốn chỉ là tới thành phố A để lánh nạn thôi, cũng không định phát triển ở đây, có thể tìm được việc làm là được rồi. Hơn nữa, ở Nhà hàng của Tiếu Cố ít nhất có thể phụ giúp lẫn nhau, còn được bao hai bữa ăn, cuối cùng cô không cần ăn mì ăn liền nữa rồi.

Cô gật đầu một cái, nói: “Vậy cũng được ạ.”

Cô đồng ý, nhưng Tiếu Cố lại nhìn cô nói: “Ở Nhà hàng của tôi rất bận, nếu cô không làm được nhất định sẽ bị sa thải.”

Mễ Quang: “......”

Cho nên, cuối cùng anh muốn sao đây chứ!?????????

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay