• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor&Betaer: Cogau

Mặc dù, Thẩm Thi Thi là một sinh viên năm 2, nhưng làm việc tương đối thành thạo. Mấy chuyện nhỏ như pha trà rót nước, dọn dẹp bàn này thì khỏi nói rồi, kỹ năng tính nhẩm thì quả thật khiến Mễ Quang hoài nghi cô ấy từng luyện qua Phật Sơn Vô Ảnh Cước.

“Tổng cộng 952 nghìn, mời qua quầy thu ngân bên này tính tiền ạ.” Thẩm Thi Thi để Mễ Quang dẫn khách đi tính tiền, còn mình ở lại dọn dẹp bàn. Khách đi theo Mễ Quang là khách quen ở đây, lần đầu nhìn thấy Mễ Quang, khó tránh khỏi tò mò: “Người đẹp, mới tới làm hả?”

Mễ Quang cười cười: “Vâng ạ.”

Cô cười rộ lên mặt mày tươi tắn, dáng vẻ thật đáng yêu, làm khách cũng cảm thấy mềm lòng: “Em ở đây đúng là ‘nhân tài không được trọng dụng’ rồi, chi bằng theo anh đổi nghề đi.”

Mễ Quang nghe thấy vậy cũng chỉ nghĩ là khách nói đùa, cô còn chưa trả lời, Lâm Tĩnh Dung đã đi tới: “Ông chủ Đới, Mễ Quang mới tới làm ngày đầu tiên, ông đã muốn ‘đào góc tường’ nhà hàng chúng tôi sao?”

Ông chủ Đới thấy là cô ấy, giọng nói chuyện trở nên thân thiết hơn nhiều: “Nghe bà chủ nói kìa, tôi đào góc tường của ai chứ không dám đào của cô đâu.”

Lâm Tĩnh Dung cười nói: “Ông chủ Đới, ông chỉ được cái dẻo miệng thôi. Tôi đã nói tôi không phải là bà chủ rồi mà.”

Ông chủ Đới cười theo cô ấy, nhưng trong nụ cười ấy mang theo ý hài hước: “Sớm muộn sẽ ‘là’ thôi.”

Đứng trước quầy thu ngân, Mễ Quang mở to mắt kinh ngạc, số tiền trên Hóa đơn mà Thu ngân báo chính xác như Thẩm Thi Thi đã báo.

Cô mới đi một lát, thế mà Thẩm Thi Thi đã dọn dẹp bàn xong xuôi. Tiểu Đức lại dẫn một nhóm khách mới đi vào. Thẩm Thi Thi để khách lại cho Tiểu Đức, kéo Mễ Quang tới một nơi hẻo lánh lén nghỉ mệt một lát.

“Buổi trưa ở đây khách càng ngày càng đông.” Thẩm Thi Thi tựa vào tường phía sau lưng, rũ rũ tay của mình.

Mễ Quang không nghĩ là buổi trưa ở đây lại bận rộn như vậy, mặc dù cô cũng không làm được bao nhiêu việc, nhưng đứng cả buổi trưa như vậy cũng đủ mệt rồi. Cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Thi Thi, ‘nhiều chuyện’ với cô ấy: “Em có biết chị Dung Dung và ông chủ Tiếu có quan hệ như thế nào không? Chị nghe rất nhiều khách đều gọi chị ấy là ‘bà chủ’.”

“Ôi, chuyện này ấy à, chị Dung Dung không phải là bà chủ, mấy người khách quen thích gán ghép chị ấy với ông chủ Tiếu thôi.” Thẩm Thi Thi nói xong, kề đầu sát lại Mễ Quang, lặng lẽ nói: “Nhưng nói không chừng ngày nào đó sẽ trở thành sự thật đấy.”

Mễ Quang hơi nhướn mày, chẳng có gì để nói tiếp cả.

Thẩm Thi Thi quan sát cô mấy lần, ánh mắt có vẻ còn tò mò hơn cô hồi nãy: “Chẳng lẽ chị cũng thích ông chủ Tiếu sao?”

Mễ Quang bị cái giả thiết này của cô bé làm cho hết hồn, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên: “Em đừng nói lung tung, ai mà thích anh ta chứ! Chị không phải là người cuồng ngược.”

Cô vừa nói như vậy, Thẩm Thi Thi càng tò mò hơn: “Chẳng lẽ ông chủ rất hống hách sao?”

Mễ Quang cảm thấy hình dung này rất chuẩn xác, nhưng vẫn tiến hành bổ sung: “Vừa keo kiệt lại vừa hống hách.”

“Ha ha ha ha ha, vừa keo kiệt vừa hống hách là cái quỷ gì.” Thẩm Thi Thi cười lớn: “Có điều, em cũng nói cho chị biết nha, rất nhiều người thích ông chủ Tiếu đấy, từ nhân viên phục vụ đến khách đều có cả.”

Mễ Quang nhớ đến, lần đó ở cửa Nhà hàng gặp mấy nữ sinh cấp 3, đều bị gương mặt của Tiếu Cố đó che mắt, cũng thật tội nghiệp.

“Nhân viên phục vụ, cho nước đá bên này đi.” Một khách ở bàn trước mặt vẫy.

Thẩm Thi Thi lập tức đi qua: “Có ngay ạ!”

Mễ Quang thấy cô ấy đi qua, cũng theo sát phía sau. Cả buổi trưa, hầu như không được thở, mãi gần tới hai giờ, khách trong Nhà hàng mới dần dần đi hết.

Mễ Quang sắp mệt rã rời rồi, ngồi luôn xuống ghế. Thẩm Thi Thi đưa một bịch bánh bích quy đã bóc ra tới trước mặt cô, là bánh quy dâu tây có nhân sôcôla: “Ăn không?”

“Cám ơn.” Mễ Quang cầm một cái, một tay khác thì đấm đấm chân: “Em không mệt sao?”

Thẩm Thi Thi cười: “Em quen rồi. Thực ra, em còn làm thêm ở một cửa hàng tiện lợi khác nữa.”

Mễ Quang trợn mắt ngạc nhiên: “Em cần tiền gấp sao?”

Thẩm Thi Thi có chút mơ màng: “Không.”

“Vậy sao em phải liều mạng như thế?”

Thẩm Thi Thi nói: “Chỉ đơn giản là em thích kiếm tiền thôi.”

Mễ Quang: “......”

Cô cắn miếng bánh bích quy, nhìn Thẩm Thi Thi rồi nói: “Sẽ không ảnh hưởng tới việc đi học của em chứ?”

Thẩm Thi Thi lắc đầu: “Sẽ không đâu ạ. Hàng ngày, chỉ có buổi trưa hoặc là buổi tối khi mở cửa Nhà hàng thì em ở đây, còn bên Cửa hàng tiện lợi thì em chỉ kiêm nhiệm thôi, thời gian tới làm không nhiều lắm.” Cô ấy nói xong bỗng như nhớ đến chuyện gì hay ho, cười ha ha: “Hơn nữa, người siêng năng sẽ gặp may mắn đấy.”

Mễ Quang: “......” Cái quái gì vậy chứ.

Thẩm Thi Thi kéo ghế phía đối diện cô, ngồi xuống, nói nhỏ với cô: “Em nói nhỏ với chị chuyện này nha, chỗ Cửa hàng tiện lợi em làm ấy, gần nhà của Cố Tín. Lúc anh ấy bị người hâm mộ đuổi theo thì chạy tới Cửa hàng tiện lợi trốn, em giúp anh ấy giải vây, anh ấy còn mời em ăn cơm cà ri nữa nha!”

Mễ Quang chớp chớp mắt, dường như cố gắng nhớ lại chuyện gì đó: “Cố Tín?” Cái tên này nghe quen quen.

Thẩm Thi Thi trợn mắt kinh ngạc, nhìn cô: “Chị không biết Cố Tín à?” Cô ấy nói xong thì lấy điện thoại di động từ trong túi ra, bấm bấm mấy cái, đưa cho Mễ Quang xem: “Chính là anh ấy đấy! Một ca sĩ nổi tiếng!”

Trên màn hình, một người đàn ông mặc áo thun màu đen và quần jean cạp trễ, trên tai đeo mấy cái bông tai nhỏ màu bạc, ánh mắt lấp lánh bừng bừng khí thế còn nổi bật hơn so với cô vẽ nữa. Mễ Quang suy nghĩ một hồi, hình như nghĩ ra chút đầu mối: “Có phải là anh ấy hát nhạc Rock and roll không? Vốn là lớp chị cũng có người rất thích anh ấy.”

Thẩm Thi Thi vui mừng nói: “Có thật không! Anh Cố đẹp trai nổi tới tận nước ngoài sao!”

Mễ Quang nói: “Người bạn lớp chị cũng là người Trung Quốc.” Trên thực tế, lớp họ gần một nửa đều là du học sinh người Trung Quốc.

Thẩm Thi Thi: “......”

Mễ Quang thấy cô ấy có vẻ chán nản, ho một tiếng rồi nói sang chuyện khác: “Em vừa nói anh ấy mời em ăn cơm cà ri à? Vậy hai người tụi em rất thân sao?”

Khi cô vừa hỏi thế, Thẩm Thi Thi càng chán nản hơn: “Không có... Ngay cả số điện thoại của anh ấy, em cũng không biết.” Cô ấy lặng lẽ rũ mắt xuống, rồi bỗng vẻ mặt lại sáng láng, ngẩng đầu lên: “Nhưng em có trang cá nhân của anh ấy!”

Mễ Quang nghĩ thầm, trang cá nhân cũng có rồi, không phải là còn có tác dụng hơn so với số điện thoại sao? Sau đó, cô nhìn thấy Thẩm Thi Thi đưa trang cá nhân dành cho người hâm mộ của Cố Tín qua.

Mễ Quang: “......”

Mặc dù là một trang cá nhân công cộng nhưng Thẩm Thi Thi vẫn rất thỏa mãn: “Trang cá nhân công khai này định kỳ sẽ đưa vài tin tức của Cố Tín, còn có hình tự sướng nữa! Hơn nữa, anh ấy cài đặt chế độ trả lời tự động, chị có thể nói chuyện phiếm với anh ấy đấy!”

Mễ Quang: “......”

Xin lỗi, cô chẳng thể hiểu được tán gẫu với một người máy thì vui ở chỗ nào!?

Nhưng hiển nhiên Thẩm Thi Thi nhiệt huyết dâng trào: “Mặc dù, Cố Tín trông có vẻ lạnh lùng đấy, nhưng trên trang cá nhân thì trả lời hầu như tất cả mọi người rất nhanh.” Cô ấy nói xong thì mở phần tin nhắn ra nhập vào: “Cộc, cộc, cộc!”, đối phương lập tức nhắn lại: “ Cộc, cộc, cộc ^_^“.

Mễ Quang: “......”

Thẩm Thi Thi vui vẻ nói: “Mục tiêu của em chính là kiểm tra toàn bộ những trả lời tự động của anh ấy!”

Mễ Quang im lặng một lát rồi đứng lên đi lên lầu. Sau lưng, Thẩm Thi Thi gọi lại cô: “Chị đi đâu vậy?”

Mễ Quang nói nhưng cũng không quay đầu lại: “Thay quần áo đi ra Ngân hàng mở tài khoản, phải đưa số tài khoản cho Kế toán.”

“À...” Thẩm Thi Thi giọng có chút cô đơn.

Mễ Quang làm xong thẻ Ngân hàng vẫn chưa tới ba giờ, nghĩ chiều năm giờ mới bắt đầu phải làm, cô quyết định về nhà nghỉ ngơi một chút, ngủ bù cho khỏe.

Kết quả mới vừa vào cửa, cô đã sững sờ.

Trong phòng khách, một người đàn ông xa lạ đang chơi cùng Husky.

“Ha ha, Hao Thiên! Có phải mày lại mập lên không vậy?” Người đàn ông ôm Husky, trông hết sức thân mật, hình như Husky cũng rất vui, không ngừng sủa ‘gâu, gâu’.

Mễ Quang thấy có lẽ người đàn ông quen biết với Tiếu Cố, nếu không Husky sẽ không thân thiết với anh ta như vậy.... Có điều, giống như người ta nói, Husky không nhận ra chủ nhân?

...... Không thể nào chứ!

Khi Mễ Quang đang do dự không biết nên đi vào hay là nên báo cảnh sát, thì cuối cùng, người đàn ông ấy nhìn thấy cô. Có lẽ là vừa rồi quá tập trung chơi với Husky, anh ta không nghe thấy tiếng mở cửa. Lúc này, đột nhiên nhìn thấy Mễ Quang xuất hiện, rõ ràng cũng sửng sốt.

Anh ta quay đầu lại phía Mễ Quang, cuối cùng, Mễ Quang cũng nhìn rõ mặt của anh ta. Gương mặt này... có phải mới gặp ở đâu rồi không nhỉ?!

Đây không phải là Cố Tín – người đàn ông trong mộng của Thẩm Thi Thi sao!

Mễ Quang đổ cả mồ hôi lạnh, cô không biết vì sao Cố Tín lại xuất hiện trong nhà của Tiếu Cố.

Ở đối diện, sau khi thấy cô im lặng hồi lâu, Cố Tín lấy điện thoại di động của mình ra, gọi một cú điện thoại: “Này, sao trong nhà anh lại có một cô gái?”

Mễ Quang: “......”

Giờ phút này, đầu óc Mễ Quang đang nghĩ tới một bộ tiểu thuyết ngôn tình mười vạn chữ, thì ra là, con chó này không phải là của ‘bạn gái cũ’ của Tiếu Cố để lại... mà là của ‘bạn trai cũ’.

Sau khi Cố Tín gọi điện thoại xong, Tiếu Cố chạy về rất nhanh. Anh nhìn thoáng qua Mễ Quang đang đứng ở cửa, hỏi: “Không phải là cô đang đi làm sao?”

Mễ Quang mím môi: “Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi, tôi về ngủ, không được sao?”

Cố Tín tận dụng triệt để mọi thứ, hỏi: “Sao cô ấy lại muốn ngủ ở nhà anh?”

Mễ Quang: “......”

Cô cảm thấy: vấn đề này cần giải thích rõ ngay lập tức, thấy tình hình hiện tại thì hai người họ có vẻ như còn có thể tái hợp: “Chuyện này, ngàn vạn lần anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ là người thuê nhà này, giữa tôi và anh ấy rất trong sáng.” Die~n đa`n l3 quy’ đo^n.c0m

“Người thuê nhà á?” Cố Tín nhíu mày, vẻ rất hứng thú nhìn Tiếu Cố.

“Chuyện này từ từ rồi nói.” Tiếu Cố bước mấy bước vào trong phòng khách, chỉ vào Cố Tín nói với Mễ Quang: “Giới thiệu với cô, đây là em họ tôi - Cố Tín.”

Mễ Quang: “......”

Anh em - sẽ không phải khẩu vị quá nặng rồi chứ... Ôi trời ơi, em họ sao?

Cô nghiêng nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó: “Anh ấy tên là Cố Tín, là em họ của anh, cho nên cái tên Tiếu Cố của anh không phải là bởi vì ba họ Tiếu mẹ họ Cố đấy chứ?”

“Ha ha, đoán đúng rồi.” Cố Tín không đợi Tiếu Cố trả lời, bắt đầu ‘thừa thắng xông lên’: “Mỗi lần tôi gọi tên anh ấy, cũng đều buồn cười đấy.”

Tiếu Cố: “......”

Anh lườm Cố Tín, rồi khom lưng sờ sờ chân Husky: “Cũng không biết cái tên ‘Hao Thiên’ như tên người này ở đâu ra nữa ha.”

Mễ Quang chớp chớp mắt, thì ra cái tên ‘Hao Thiên’ này là Cố Tín đặt sao? Thì ra anh ta mới chính là ‘Nhị Lang Thần’ sao?

Dường như đọc được nghi ngờ vô thanh của Mễ Quang, Tiếu Cố nói: “Bình thường là chó của cậu ta đấy.”

Mễ Quang: “......”

Tóm lại, thực sự là chó... của ai.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay