Bà Xã Anh Chỉ Thương Em

Chương 96: Chương 96: Về sau, gọi tôi là - Tư (3000)




Hoặc là mình phải như tên trai bao Nam Cung Thần này gọi là ông chủ. Nếu anh ta là hoàng đế thời cổ đại, chắc cô sẽ làm thế, nhưng đối với luật pháp của xã hội ngày nay, có vẻ hơi khác thường quá đấy.

"Về sau, gọi tôi là —— Tư." Ngón tay thô ráp của Đằng Cận Tư tà mị lướt qua cánh môi mềm mại của Lương Chân Chân, mang theo chút bá đạo không cho phép từ chối.

Thật buồn nôn. . . . . . Tư, giống như âm"Tử ( chết )" , cái tên ác ma khốn kiếp này!

Cư nhiên lại bảo người ta gọi anh bằng cái tên buồn nôn như vậy, thật là độc ác!

Trong lòng Lương Chân Chân tức giận, nhưng vẫn dùng giọng điệu thương lượng hỏi "Có thể. . . . . . Đổi cái khác không?"

"Không thể!" Đằng Cận Tư lạnh giọng từ chối, cô gái đáng chết này lại dám cò kè mặc cả với anh!

"Éc. . . . . ." Lương Chân Chân bĩu môi, không được thì thôi, làm gì dữ vậy ba, làm như tôi thiếu anh năm trăm vạn vậy!

"Gọi cho dễ nghe, em có thể về nhà, nếu không, ở lại đây không cho đi đâu hết."

Vì có thể trở về, cô liều mạng! Hít thở sâu một hơi, khóe miệng chậm rãi nâng lên một nụ cười nhạt, âm thanh cố gắng ngọt ngào mềm mại "Tư."

Sau khi nói xong, cả người cô đều nổi da gà, thật buồn nôn mà ! Cách gọi thân mật như vậy chỉ có các cặp đôi yêu nhau mới gọi vậy! Cô và ác ma chỉ là quan hệ ép buộc và bị ép buộc, hoàn toàn—— làm người khác khó chịu mà!

Một tiếng Tư mềm mại này đã thấm vào đáy lòng của Đằng Cận Tư, tâm tình của anh rất tốt, anh sờ gương mặt mềm mại của Lương Chân Chân, "Ngoan, cơm nước xong tôi sẽ phái người đi đón em ."

Anh đương nhiên biết tối nay là ngày Diệp Thành Huân rời đi, nai con cầu xin mình như vậy nhất định là trở về cho tiễn anh trai của cô, vốn là anh không muốn đồng ý, nhưng dưới ánh mắt long lanh ngập nước tội nghiệp của cô, cuối cùng mình cũng mềm lòng.

Xem như anh hôm nay anh nổi lòng tốt, cho nai con gặp lại người đàn ông kia một lần cuối cùng, dù sao, chắc chắn sau này sẽ không còn cơ hội nữa!

"Được. . . . . ." Lương Chân Chân nhỏ giọng lên tiếng, mặc dù trong lòng rất muốn nói"Không", nhưng cô cũng hiểu rằng đây đã là mức độ khoan dung lớn nhất của anh, nếu cò kè mặc cả nữa chỉ sợ sẽ khiến anh không vui, đến lúc đó chịu thiệt vẫn là mình.

Đối với việc cô nghe lời như thế, trong lòng Đằng Cận Tư rất là vui vẻ, nhéo gương mặt mềm mại của cô, "Về sau, cũng phải nghe lời anh như vậy, biết không?"

Có thể nói không biết sao?

Trong lòng Lương Chân Chân âm thầm mắng, anh xem cô là thú cưng rồi sao? Hạn chế tự do của cô, yêu cầu cô, bất cứ lúc nào cũng muốn cô nghe lời, như vậy thì có khác gì con rối?

Cô vẫn cho rằng ác ma có chút tình cảm với cô, bằng không thái độ của anh cũng sẽ không đột nhiên chuyển biến nhanh như vậy được, từ ác độc thô bạo, bây giờ lại thỉnh thoảng bộc lộ ra chút dịu dàng, luôn khiến cô có loại ảo giác.

Nhưng hôm nay xem ra, tất cả đều là do mình tự đa tình, suy nghĩ nhiều quá!

Anh chỉ có chủ nghĩa đàn ông chuyên quyền và bá đạo, anh thích mình tựa như cậu chủ thích thú cưng của mình, căn bản không liên quan tới tình yêu nam nữ.

Ngu quá, cô đúng là quá ngu mà ! Sao có thể nghĩ là ác ma có tình cảm đây? Biết rõ là không thể nào, nhưng cô vẫn không tự chủ được suy nghĩ đến phương diện kia, dù sao trong khoảng thời gian này, anh ta đối với mình cũng khá tốt.

Xem như mình chưa từng thích anh, nhưng cũng có suy nghĩ của một cô gái, luôn mong đợi được người khác thích, được người khác nuông chiều, ham mê cái cảm giác ấm áp khó có được này.

Cô lấy hết can đảm ngẩng đầu lên nhìn hai tròng mắt đen sâu như biển, trong giọng nói không khống chế được có chút run rẩy và hốt hoảng, "Tôi. . . . . . rốt cuộc là cái gì…..trong mắt anh?"

Đằng Cận Tư bị cô hỏi đến cả người sững sờ, rất buồn bực tại sao tâm trạng của cô lại thay đổi rồi, không phải mới vừa rồi còn rất tốt sao?

Hơn nữa, lại hỏi cái vấn đề kì quái này! Rốt cuộc trong mắt anh cô là cái gì? Nai con đáng yêu chứ sao.

"Tôi đi đây." Lạnh lùng bỏ xuống một câu nói, anh rời đi không thèm quay đầu lại.

Thì ra anh cũng khinh thường trả lời mình.

Sau khi nghe thấy tiếng khởi động xe ở bên ngoài, Lương Chân Chân sa sút tinh thần ngã trên ghế sa lon, trong lòng một mảnh thê lương, đầu ngón tay cắm thật sâu vào trong ghế sofa, nhếch miệng lên thành một nụ cười khổ.

Đây chính là vận mệnh của cô sao? Chỉ có thể làm một tình nhân không thể ra ngoài ánh sáng?

Cả người cô không còn sức tựa vào trên ghế sa lon, đột nhiên cô nhớ tới mình mất mẹ ruột từ sớm, mẹ còn chưa từng từng nói với mình ba là ai, cô cũng không dám hỏi, bởi vì cô đã từng nhìn thấy mẹ cầm tấm hình của một người đàn ông âm thầm rơi nước mắt, cô chưa từng thấy qua mẹ đau lòng như vậy, sau này cô muốn tìm lại tấm hình kia, nhưng tìm mãi cũng không tìm được.

Cô nghĩ: có thể là mẹ đã giấu đi, cũng có thể đã ném hoặc đốt rồi, đoạn tình cảm khổ sở kia không đáng giá để mẹ tiếc thương, tình — nhân, chẳng lẽ lúc đó ở trong lòng mẹ cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ?

Nếu không phải như vậy, có mấy người chấp nhận làm một ả tình nhân mãi mãi không được ra ánh sáng? Bị người khác chỉ vào mặt mắng không biết thẹn.

Mặc dù, cô còn chưa gặp phải chuyện như vậy, nhưng tương lai một ngày nào đó, nói không chừng sẽ gặp được.

Chẳng lẽ nói tất cả đều có Nhân Quả tuần hoàn(*) sao?

(*) Nhân Quả Tuần Hoàn : Phật giáo chỉ nguyên nhân và kết quả của sự vật, kiếp này gieo nhân này thì kiếp sau gặt quả ấy, thiện có thiện báo, ác có ác báo.

Nhưng nếu ban đầu, người đàn ông kia chưa từng vứt bỏ cô và mẹ, thì bây giờ cô sẽ ra sao đây?

Cứ mải mê suy nghĩ nhiều chuyện như vậy, cô mới giật mình nhớ là mình nên đi về, ở trên đường thuận tiện mua chút trái cây mà mẹ Diệp thích ăn.

** **

Trên chiếc xe Cayenne xa hoa, Đằng Cận Tư lười biếng tựa vào ghế ngồi mêm mại nhắm mắt dưỡng thần , lành lạnh hỏi một câu, "Chuyện tra được như thế nào rồi?"

Trong lòng Nam Cung Thần rét lạnh, anh hiểu là cậu chủ đang nói tới tin tức không có thật trên cuốn tạp chí hôm kia.

"Tôi đã mua đứt toà soạn theo như ý của cậu, về phần người chụp hình đó, vẫn chưa tìm ra manh mối gì. Tôi đã sử dụng hết các loại uy hiếp dụ dỗ với tổng biên tập toà soạn, nhưng ông ta nói người cung cấp ảnh chụp là một người lạ.

Người đó gửi ảnh qua e-mail, vả lại không phải báo thù, điều kiện duy nhất là đăng tấm ảnh này lên báo, sau này người đó sẽ cung cấp nhiều chuyện bí mật của doanh nhân hơn. Tôi đã điều tra e-mail đó rồi, ID cùng với tên người dùng đều là giả, căn bản không biết nên xuống tay từ đâu."

"Tiếp tục điều tra, dù đào sâu ba thước cũng phải moi được người đó ra cho tôi, dám dùng loại chuyện không có thật để chửi bới tôi, đúng là chán sống!"Trong mắt Đằng Cận Tư bắn ra các tia hung dữ, mặc dù chuyện này không dẫn tới hậu quả nghiêm trọng gì, nhưng mà anh cũng phải giết gà dọa khỉ, cảnh cáo những đám người không an phận kia, anh Đằng Cận Tư không phải là dạng hiền lành gì!

Muốn đâm một nhát dao sau lưng anh, vậy còn phải xem người đó có can đảm hay không!

"Vâng, tôi đã hiểu." Nam Cung Thần gật đầu, người đắc tội với cậu chủ, tất cả đều không có kết quả tốt, đừng nói tới hành vi tiểu nhân đâm lén ở sau lưng người khác như vậy, không thể nghi ngờ là càng làm cho người khác căm tức.

Sau một hồi yên lặng, Nam Cung Thần đột nhiên nghĩ đến sáng nay Thẩm Bác Sinh gọi điện thoại tới, nói là buổi tối ngày mốt tại câu lạc bộ Tình Xuyên sẽ mở một bữa tiệc chính trị, đến lúc đó thị trưởng mới nhậm chức cũng sẽ tới, rất hân hạnh mời Đằng thiếu gia tới.

"Cậu chủ, sáng nay Thẩm Bác Sinh gọi điện thoại tới đây muốn mời cậu tham gia một bữa tiệc chính trị tại câu lạc bộ Tình Xuyên vào ngày mốt, anh ta nói. . . . . . Thị trưởng mới nhậm chức Quý Phạm Tây cũng sẽ tới."

Đằng Cận Tư đang chuẩn bị nói: "Không đi." Nhưng vừa nghe đến"Thị trưởng mới nhậm chức", anh lập tức nhíu mày, Thẩm Bác Sinh cũng này rất đúng là rất cố gắng, nhanh như vậy đã quen biết với thị trưởng mới?

"Quý Phạm Tây này có lai lịch thế nào?" Giọng điệu của anh hờ hững.

"Nghe nói anh ta xuất thân từ gia đình cán bộ cao cấp, vài năm trước đây vẫn luôn ở trong quân đội, sau này không biết vì sao mà rời khỏi đại đội Phi Ưng, chuyển sang làm quan, dựa vào khả năng và năng lực của mình leo lên đến vị trí ngày hôm nay." Nam Cung Thần trả lời.

Ngay từ lúc nhân vật như Phạm Quý Tây xuất hiện ở thành phố C thì anh đã nhanh chóng điều tra anh ta rõ ràng, tùy thời đều có thể trả lời câu hỏi của cậuc hủ.

"Hừ! Mồm mép lừa người mà thôi, đồng ý, ngày mai sẽ đến gặp anh ta." Đằng Cận Tư hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc trong lòng vẫn không để Quý Phạm Tây ở trong mắt, anh cảm giác anh ta cũng chỉ là ỷ vào trong nhà có quyền có thế mà bò lên đến vị trí ngày hôm nay.

Cho tới càng về sau, anh mới phát hiện thị trưởng Quý Phạm Tây này rất có năng lực, khiến cho anh không cách nào khinh thường!

Trong lòng Nam Cung Thần rõ ràng, lí do duy nhất mà cậu chủ đồng ý tới: Đó là vị thị trưởng mới nhậm chức. Chắc hẳn sau này hai người sẽ gặp mặt nhiều hơn, một bên là thương nhân, một bên là chính trị, ít nhiều gì cũng sẽ thường gặp mặt, dù sao đều cùng tồn tại trên một địa bàn, giúp đỡ lẫn nhau để hai bên cùng có lợi, phải tạo dựng mối quan hệ tốt mới được.

"Cậu chủ, vậy buổi tối hôm đó, bạn gái của cậu thì sao?"

"Trước kia tôi từng mang theo bạn gái qua sao?" Đằng Cận Tư lạnh lùng liếc mắt nhìn người nào đó ngồi phía trước một cái.

⊙﹏⊙ mồ hôi đổ như thác, trước kia cậu không có, nhưng tình huống bây giờ không giống nhau a!

"Không có, có điều cậu chủ có thể thử mang Lương tiểu thư hiện trong bữa tiệc, đồng thời tuyên bố thân phận của cô trước mặt mọi người, đến lúc đó tin đồn không cần tốn công cũng bị dẹp yên, tất cả mọi người sẽ hiểu người phụ nữ cậu sủng ái nhất ——là Lương tiểu thư." Nam Cung Thần trả lời một cách bình tĩnh tự nhiên.

Đằng Cận Tư hơi trầm ngâm, cảm thấy lời nói của Nam Cung cũng không phải không có lý, anh cũng không thích tham gia những buổi tiệc này, mỗi lần có thể miễn thì miễn, nếu thật sự từ chối không được thì dẫn theo Nam Cung cùng đi, để cho anh ta giúp mình xử lý những thứ oanh oanh yến yến kia nhào tới, miễn cho bản thân bị dìm chết trong mùi nước hoa nồng nặc nhức mũi!

Chỉ tưởng tượng thôi, anh đã cảm thấy rất buồn nôn, từ trong lòng liền bài xích những loại đàn bà này.

Nhưng mang theo nai con đi, có thích hợp không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.