CHƯƠNG 2

“Đại thiếu gia, này…… Hôm nay vẫn là, vẫn là……”

Diệu Tử bên người ấp a ấp úng đích đến bẩm báo, Ngọ Chí Hiếu còn khóc sướt mướt không để yên, Ngọ Duy Trung sắc mặt thập phần khó coi.

Ngọ gia hắn có hai huyng đệ, khi Ngọ Duy Trung hơn mười tuổi cha mẹ đều mất. Nguyên nhân cha mẹ hay nói giỡn phải sinh bốn đứa con, phận biệt kêu Trung – Hiếu – Nhân – Nghĩa, nhưng cuối cùng sinh Trung – Hiếu hai đứa, hai người con trai cha mẹ đều yêu thương, chính là Chí Hiếu phát sốt quá cao, hằng ngày cuộc sống tuy rằng có thể cùng người bình thường giống nhau, nhưng đầu óc cùng ca ca chính là kém hơn rất nhiều. Cha mẹ khi còn sống thường thường cùng Duy Trung nói, gọi hắn nhất định phải hảo hảo chiếu cố thân đệ không lanh lợi này.

Cha mẹ vừa chết, Ngọ Chí Hiếu trọng trách lớn liền rơi xuống trên người Ngọ Duy Trung, bất quá Chí Hiếu chưa cho hắn thêm cái gì phiền toái —— thẳng đến lần này, hắn hiện tại quả thực sắp bị hắn phiền đến chết.

“Đại thiếu gia, ta xem như vậy không ổn, còn như vậy nữa nhị thiếu gia vẫn tiếp tục khóc hơn nữa hắn lại không ăn cơm, thể lực hao nhược, miệng vết thương càng chậm lành.”

“Khóc khóc khóc, có cái gì mà khóc? Chẳng qua là một kẻ lừa đảo, hắn luẩn quẩn trong lòng.” Mỗi ngày mỗi đêm đều nháo như vậy làm cho Ngọ Duy Trung tâm tình ác liệt vô cùng.

“Bệnh có thể trị, thương có thể lành, nhưng tâm bệnh thì vô phương a.” Diệu Tử nhỏ giọng nói.

Ngọ Duy Trung tức giận đến nắm chặt nắm tay. Đệ ngốc này đã khuyên có thể nhiều lần, A Hạ kia có cái gì tốt, bọn họ biết Ngọ gia gia nghiệp vĩ đại, muốn gài bẫy hãm hại, đệ ngốc không hiểu thủ pháp bọn họ còn chưa tính, nghe hắn nói như vậy lại cãi lại như tiểu tử phản nghịch, rống to kêu to nói A Hạ không phải là người như thế, là hắn yêu thương A Hạ, A Hạ mới sẽ không lừa hắn. Rống về sau bắt đầu giống tiểu hài từ ôm chăn bông cuồng khóc, khóc đến đại ca hắn đây đầy toàn hơi nước, nhưng vẫn là không có cách nào hơn.

“Ta xem, Chí Hiếu là trải nghiệm đầu, hản là tham luyến thân thể tiểu tư kia, tìm tiểu cô nương xinh đẹp nào đến nhà hầu hạ hắn. Nhớ rõ phải thông minh lanh lợi, làm hắn vui sướng sẽ sớm quên cái gì A Hạ kia.”

Diệu Tử được lệnh, đi kỹ viện tìm cô nương có tư sắc, nhưng mà cô nương mới vào nhà không đến hai ngày, Ngọ Chí Hiếu đã nổi trận lôi đình vọt tới thư phòng của Ngọ Duy Trung, trong mắt rưng rưng, một bộ oan uổng ủy khuất cùng biểu tình thống khổ, giống như hắn bị tra tấm rất nhiều vậy.

“Nữ nhân kia…… lại nhảy lên giường của ta, còn nói là lệnh của Trung ca! Trung ca ngươi rốt cuộc có ý tứ gì?”

Ngọ Duy Trung đối với hắn đang cố tính gây sự đã muốn không thể nhịn được nữa, hắn đem sách để lại trên bàn, hai mắt lãnh khốc quét về phía Ngọ Chí Hiếu, nhẫn nại của hắn là có giới hạn.

“Ngươi quỳ xuống cho ta! Huynh trưởng như cha, ngươi vì một kẻ lừa đảo mà thay đổi mình huyên náo trong nhà như vậy, đại ca không giáo huấn ngươi, ngươi cứ hồ nháo suốt, cái này còn có gia quy hay sao?”

Ngọ Chí Hiếu quỳ xuống, hắn trước mặt đại ca chỉ dám khóc sướt mướt cũng không dám phản kháng, vởi vì đại ca thật đáng sợ, so với ca ca A Hạ không khác nhau lắm.

Hắn lau nước mắt, khóc thật thảm. Cuối cùng yếu đuối quỳ gối khóc lóc kể lể.

“Trung ca, van cầu ngươi, ta hảo yêu A Hạ! A Hạ đáng yêu xinh đẹp như vậy, vạn nhất ta không ở bên cạnh hắn, hắn di tình biệt luyến thì làm sao? Nhất định sẽ có nhiều nam nhân để ý hắn, ta lo lắng không yên, ăn không vô……”

Ngọ Duy Trung nhớ rõ cái kẻ gọi là A Hã chính là có điểm tư sắc nhưng là không đẹp như xuẩn đệ mình hình dung. Quốc sắc thiên hương chân chính chỉ cần liếc mắt một cái sẽ khiến nam nhân mê muôi, nhưng đó không phải A Hạ mà là ca ca hắn. Nhìn một chút đã ngẩn người bất quá hắn không phải kẻ ngốc, rất nhanh thức tỉnh khỏi si mê ấy.

“Ngươi nghĩ muốn ngoạn ngoạn nam nhân, đại ca sẽ không để ý. Nếu ngươi không thích nữ nhân, đại ca kêu người đổi nam nhân đến hầu hạ ngươi. Ngươi là lần đầu tiên quan hệ, về sau quan hệ với nhiều người khác ngươi sẽ biết A Hạ kia chẳng là gì cả.”

“Không cần, ta chỉ cần A Hạ, ta chỉ cần A Hạ thôi! Không có A Hạ, ta sẽ tìm đến cái chết, đến lúc đó xem Trung ca làm thế nào ăn nói với cha mẹ!”

Ngọ Chí Hiếu khóc như con nít lại còn biết dùng đến cha mẹ để uy hiếp hắn, xem ra Ngọ Chí Hiếu không ngu ngốc hoàn toàn, Ngọ Duy Trung tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Chính là xuẩn đệ này là người thân duy nhất của mình, cũng là cha mẹ lúc lâm chung tha thiết căn dặn hắn phải hảo chiếu cố Chí hiếu. Hắn hiện tại không thể đánh Ngọ Chí Hiếu, không thể đem hắn đuổi đi —- tuy rằng mấy ngày nay hắn bị tức đến muốn làm như vậy.

“Hảo, ta đi gọi người đem A Hạ tới, ngươi ngoan ngoãn ăn cơm rồi ngủ cho ta.”

Nước mắt thần kỳ biến mất ngay cả tiếng khóc cũng lập tức ngừng. Ngọ Chí Hiếu vui vẻ ôm lấy Ngọ Duy Trung cảm động nói: “Ta biết Trung ca đối ta tốt nhất.”

Ngọ Duy Trung vỗ vỗ vai hắn trấn an nhưng trong ánh mắt có mưu tính sâu xa.

Ngọ Duy Trung sai Diệu Tử đi tìm tiểu quan, hơn nữa thân hình, âm thanh đều phải giống A Hạ. Tìm thế thân nhân cơ hội buổi tối mang lên giường Ngọ Chí Hiếu, hơn nữa trước đó sẽ chuốt Ngọ Chí Hiếu chút rượu làm cho hắn mơ hồ.

Ngọ Duy Trung tính toán, chỉ cần có nam nhân làm đệ ngốc này vui vẻ, thân thể vui sướng, rất nhanh sẽ quên đi A Hạ.

Tiểu quan kia đương nhiên cũng không có gì đứng đắn, Ngọ Duy Trung nói hắn làm việc cần làm. Nhìn hắn liếc mắt đưa tình, bộ dạng *** đãng. Hắn nhất định có thể khiến Ngọ Chí Hiếu mê luyến, hắn cần chính là loại hàng này.

Đêm khuya, Ngọ Chí Hiếu đối với lời nói của huynh trưởng rất tin tưởng không hề nghi ngờ. Hưng phấn chờ A Hạ tới, Diệu Tử mời hắn uống vài ly rượu, quả nhiên say đến ngã trái ngã phải.

Diệu Tử mở cửa phòng cho tiểu quan kia vào, thổ tắt nến. Quả nhiên nghe thấy Ngọ Chí Hiếu nhận lầm người vui vẻ kêu lên: “A Hạ, ta rất nhớ ngươi!”

“Ta cũng muốn ngươi.”

Dù sao cũng là dùng tiền sai nhân, Ngọ Duy Trung sớm đã cùng tiểu quan kia thanh toán ‘tiền công’. Tiểu quan kia vừa lên giường liền chủ động cởi y vật Ngọ Chí Hiếu, thuận thế hôn. Ngọ Chí Hiếu hồn nhiên không biết đối phương là giả, còn thân mật ôm lại, Diệu Tử nghe trong chốc lát, xác định tiến triển thuận lợi mới đóng cửa phòng.

Hắn trở về báo cáo với Ngọ Duy Trung, Ngọ Duy Trung đang làm việc, bút trên tay vẫn không ngừng, chỉ gật đầu nghe thấy. Hắn tin đệ mình là lần đầu bị nam nhân hấp dẫn mới xảy ra chuyện không thể không có A Hạ, hiện tại tiểu quan chuyên nghiệp hầu hạ hắn, cam đoan hắn vui tới quên cả trời đất.

Nam nhân thôi mà, không phải chỉ cần vui vẻ thôi sao?

Ngọ Duy Trung đứng lên, Diệu Tử tiến vào chuẩn bị quần áo, Ngọ Duy Trung hỏi: “Chí Hiếu đã dùng bữa sáng chưa?”

“Dạ có, nhị thiếu gia đã dùng.”

“Hắn thế nào?”

Một đêm phong lưu qua đi, Ngọ Duy Trung tin tưởng, vô luận Ngọ Chí Hiếu thất hồn lạc phách vì A Hạ như thế nào, gặp được tiểu quan chuyêp nghiệp hầu hạ hắn rất nhanh sẽ quên đi A Hạ.

“Tiểu quan kia quấn lấy nhị thiếu gia, đang uy nhị thiếu gia dùng cơm. Bộ dạng phóng đãng kia thực làm cho người ta nhìn không được.” Diệu Tử khinh thường nói.

Tiểu quan sáng nay không chỉ uy nhị thiếu gia dùng cơm, còn nói không ngừng, nói cái gì hắn phải đeo ngọc bội bình an. Ngụ ý là muốn nhị thiếu gia mua cho hắn. Những kẻ từ kỹ viện tới chắc chắn có đủ lòng dạ hiểm độc.

Ngọ Duy Trung ngồi vào bàn ăn, thấy tiểu quan kia đúng là quấn quít lấy Ngọ Chí Hiếu, lại liếc mắt đưa tình với hắn cười. Ngọ Duy Trung lãnh khốc như không nhìn thấy —- hắn bên ngoài tiền tài cùng quyền thế không cần tìm kỹ viện cũng đã có nhiều nữ nhân muốn hầu hạ, huống hồ hắn đối nam nhân một chút hứng thú cũng không có.

“Chí Hiếu, sáng nay sắc mặt ngươi không tồi.” Hắn quan tâm vẫn là đệ ngốc này, hao hết tâm tư còn không phải bởi vì yêu thương đệ này hay sao? Nếu không làm sao mang người trong kỹ viện vào trong nhà, chính là vì hắn.

Ngọ Chí Hiếu hồn nhiền quay đầu đến xem hắn. Đêm qua cùng hồi lâu không thấy A Hạ, buổi sáng tỉnh lại thấy hắn ngủ trong lòng ngựa nhưng lại không phải A Hạ mà là nam nhân xa lạ. Hắn hoang mang lo sợ, trời a, nam nhân lại dính lấy hắn, hắn vốn không biết cách cự tuyệt người khác nên mới bị quấn chặt như vậy.

“Trung ca, A Hạ sẽ không tha thứ ta.”

“Cái gì?”

Hắn mới hương diễm một đêm, không thể tưởng được sáng sớm đã đề cập đến A Hạ, Ngọ Duy Trung thiếu chút nữa giận tím mặt nhưng nghĩ tính tình đệ ngốc luôn chân chất, đối hắn phát giận cũng vô dụng.

“A Hạ sẽ không tha thứ ta……”

Lần này Ngọ Chí Hiếu không giống trước quỳ xuống cáu kỉnh mà là nước mắt chậm rải rơi, hắn không nháo không ồn, Ngọ Duy Trung ngược lại đau lòng, đứng dậy vỗ vỗ bả vai Ngọ Chí Hiếu.

“Chí Hiếu, vài ngày nữa ngươi sẽ quên A Hạ, nam nhân chỉ cần thư sướng mà thôi. Đại ca an bài nam nhân này trong phòng hầu hạ ngươi, nếu có cái gì không tốt, đại ca giúp ngươi đổi người khác.”

Ngọ Chí Hiếu khuôn mặt dính đầy nước mắt thì thào lẩm bẩm: “A Hạ nếu biết ta cùng nam nhân khác cùng một chỗ, hắn sẽ không để ý đến ta, ta biết cá tính A Hạ mà, hắn sẽ không để ý đến ta.”

Ngọ Duy Trung nghe được phiền lòng, nhịn không được cao giọng thóa mạ hắn một chút.

“Nam tử hắn tam thê tứ thiếp là chuyện thường! A Hạ căn bản không phải là của ngươi, ngươi không cần băn khoăn về hắn!”

Ngọ Chí Hiếu ôm mặt khóc, hắn khóc đến bi ai, Ngọ Duy Trung khiến hắn ăn không vô bữa này, tức giận đứng dậy bỏ đi.

Nhưng mà buổi chiều lại truyền đến tin tức Ngọ Chí Hiếu treo cổ tự tử —- may mắn hắn thân cồng kềnh làm hư dây thừng, lúc này mới tìm đến cái chết không thành.

Ngọ Duy Trung biết được tin tức vừa vội vừa tức, tiến đến phòng Ngọ Chí Hiếu. Ngọ Chí Hiếu vừa thấy hắn liền lớn tiếng khóc thét, khóc đến hắn tâm phiền ý loạn.

Hắn tức giận muốn mắng chửi Ngọ Chí Hiếu một chút, Ngọ Chí Hiếu khiến hắn đau đầu âm ỉ, xem ra xuẩn đệ trước mắt này không có gì hữu dụng hơn là bản thân của A Hạ đi.

Thật không biết A Hạ cho hắn ăn cái gì? Vì xuẩn đệ này hắn thật sự chỉ có thể nhận mệnh.

“Đem cái tên tiểu quan kia về! Ta sẽ gọi người mang A Hạ thật sự đến đây. Chuyện ngươi cùng tiểu quan kia ngủ qua ta sẽ kêu mọi người im miệng. vạn nhất sự tình vẫn bại lộ ngươi liền giải thích với A Hạ là bị ta lừa mới ngủ với tên tiểu quan kia. Như vậy ngươi hài lòng chưa!” Ngọ Duy Trung cắn răng nói.

Ngọ Chí Hiếu khóc lớn lên: “Trung ca đều gạt ta! Ngươi sẽ không tìm A Hạ tới, ta không bao giờ… nữa tin tưởng lời ngươi nói, ta chính mình sẽ đi tìm A Hạ!”

Ngọ Chí Hiếu thật sự khóc, thật sự thắt cổ tự tử, nếu không phải hắn quá nặng làm đứt dây thừng, chỉ sợ Ngọ Duy Trung hiện tại đối mặt chính là thi thế hắn. hắn thật sự vô sách – bó tay không biện pháp, xuẩn đệ này lại cố chấp nhưng dù sau hắn cũng chỉ có duy nhất một mình Ngọ Chí Hiếu là đệ, nháo đến tự sát, hắn không thể coi không quan trọng.

Vì thế Ngọ Duy Trung chịu đựng khí, lập tức sai người thám thính chỗ ở của Quý Oánh Hạ.

Người làm rất nhanh có hồi âm, cũng bất quá là nơi thâm sơn cùng cốc xa xôi nghèo nàn mà thôi, Ngọ Duy Trung lập tức gọi người mang Quý Oánh Hạ đến đây.

Một mặt khác, Quý Oánh Hạ mặc dù không dám giống như Ngọ Chí Hiếu ầm ĩ nhưng thường thường nửa đêm lẳng lặng thương tâm, Quý Lộng Xuân cũng không đành lòng.

Quý Lộng Xuân phạt đệ đệ học bài, muốn hắn tĩnh tâm, Quý Oánh Hạ ngược lại người càng gầy yếu như người tàn tật.

Một tháng sau, Quý gia nhận được thư mời của Ngọ gia.

Nếu Quý Lộng Xuân nhẫn tâm một chút, đã sớm đem thư mời kia xé nát, nhưng y chính là không nhẫn tâm! Còn không phải vì bản thân thật yêu đệ đệ ngốc, y thật sự nhìn không ra con xuẩn ngưu kia có gì tốt, làm đệ đệ tuyển hảo của y tình mê ý loạn.

Quý Oánh Hạ ngồi ở đại sảnh, đầu cơ hồ thấp đến trước ngực, hốc mắt đã muốn phiếm đầy nước. Chắc là trong lòng nắm chắc biết được ca ca lãnh khốc tuyệt đối không có khả năng đồng ý đến Ngọ gia làm khách.

Quý Lộng Xuân nhìn sắc mặt đệ đệ tái nhợt vì nam nhân thối kia cơm nước không màng, thật là xằng bậy! Y giận đến cực điểm, lại không thể nề hà, đệ đệ cứ như vậy thật sự sẽ nhanh chống bệnh mất.

Y hít một hơi, miễn cưỡng phân phó người làm Ngọ gia trở về bẩm báo.

“Nói cho thiếu gia nhà ngươi, chúng ta chuẩn bị một chút, chạng vạng sẽ đến nơi, thuận tiện quấy rầy một bữa cơm.”

Quý Oánh Hạ không dám tin mở lớn miệng, những lời này ca ca nói so ra còn khó hơn nuốt phải độc dược, nước mắt một đường lăn xuống vì cảm động. Hắn trong lòng biết ca ca dù sau vẫn là xót hắn, yêu thương hắn.

Người làm Ngọ gia trở về, Quý Oánh Hạ cảm kích kêu: “Ca ca……”

“Ngươi nghe cho kỹ, ca ca không phải không cho ngươi kết gia bằng hữu nhưng là vẫn xem xét kỹ lưỡng đối phương. Chỉ có thể làm bằng hữu đã hiểu chưa? Lại càng không cho phép cùng nam nhân làm cái loạn chuyện dơ bẩn hạ lưu.”

Làm cho A Hạ cùng Ngọ Chí Hiếu gặp mặt, đại khái Quý Lộng Xuân đã nhẫn nại cực độ, nếu chiếu theo cá tính thường ngày của y chỉ sợ sớm xé thiệp mời, sau đó đi thanh toán thiếu gia họ Ngọ kia.

“Dạ, ca ca.” Chỉ cần cho hắn gặp Hiếu Hiếu, Quý Oánh Hạ liền cảm động không thôi.

Thời gian không còn sớm, Quý Oánh Hạ sớm thay quần áo chờ ca ca xuất phát, Quý Lộng Xuân đang chuẩn bị lễ vật, Quý Oánh Hạ nhỏ giọng nói: “Ca, Ngọ gia cái gì cũng có, không cần lo lắng.”

Quý Lộng Xuân hắc hắc cười lạnh vài tiếng: “Ngươi cho rằng chỉ đến chơi, ca ca đương nhiêu là muốn đáp lễ.”

Chỉ thấy Quý Lộng Xuân lấy chút cây cải đỏ phơi nắng bỏ vào túi, không biết trên đất làm cái gì. Quý Oánh Hạ sầu lo nói: “Ca, ngươi làm cái gì vậy?”

Thuốc xổ! Ngọ gia dám ức hiếp đệ đệ y, mà tên lão đại họ Ngọ lần trước còn kiêu ngạo nói những lời không đứng đắn, hận này không báo phi quân tử!

“Chỉ là thêm chút đường, làm cho cây củ cải ngọt chút.”

“Thật…… thật sao?” Quý Oánh Hạ thấy hai mắt ca ca cười đến nham hiểm, thoạt nhìn rất hưng phất, cảm giác sự tình không đơn giản như vậy.

Quý Lộng Xuân hí mắt nhìn hắn, ánh mắt không vui: “Như thế nào? Không tin lời ca ca sao?”

Quý Oánh Hạ lui từng bước, ở Quý gia nghi ngờ ca ca chỉ có đường chết, hắn nào dám phản bác! Hắn vội vàng lắc đầu, nghĩ thầm: Nhiều lắm sẽ nhắc Ngọ Chí Hiếu một tiếng, nói hắn không cần ăn đồ ca ca tặng là tốt rồi.

Huynh đệ họ tới Ngọ gia, Ngọ Chí Hiếu đã ngồi ngay ngắn ở đại sảnh. Vừa thấy Quý Oánh Hạ lập tức chạy vội tới trước.

“A Hạ, A Hạ, ta rất nhớ ngươi!”

Hắn muốn kéo Quý Oánh Hạ lên lầu lại bị Quý Lộng Xuân ngăn trở, Quý Lộng Xuân tay kéo đệ đệ, tay đưa lễ vật chuẩn bị. Ánh mắt lạnh như băng cùng âm thanh lãnh khốc làm cho Ngọ Chí Hiếu lập tức sợ đến lui ba bước.

“Lễ gặp mặt, không cần cảm tạ.” Quý Lộng Xuân âm thanh lạnh như băng, ánh mắt còn âm ngoan liếc xẹt qua hắn, tựa như sứ giả từ âm phủ đến lấy mạng.

Ngọ Chí Hiếu vừa thấy ma đầu lúc trước đá hạ thể tự nhiên sợ tới mức sắc mặt tái nhợt. Quý Lộng Xuân che đằng trước, hắn cũng không dám đi phía trước, đành phải sợ hãi phải nhìn đến lễ vật, bảo Diệu Tử nhận lấy. Sau đó Quý Lộng Xuân đối Quý Oánh Hạ dùng ánh mắt yêu thương.

Mà Quý Oánh Hạ cũng không dám đắc tội ca ca, chỉ có thể thừa dịp ca ca không chút ý, đưa tay tặng cái hôn gió cho Ngọ Chí Hiếu, Ngọ Chí Hiếu nháy mắt lại.

Hai người liếc mắt đưa tình, lẽ ra hai ca ca đều phải thập phần tức giận. Nhưng hiện hai ca ca kia cũng không có tâm tình để ý đến bọn đệ đệ, vởi vì cừu nhân gặp mặt đương nhiên thế nào cũng phải ngươi chết ta sống, phân ra thắng bại, chẳng qua lần này văn minh hơn, không hề động thủ, thuần túy ở võ mồm đối chọi gay gắt.

Đăng bởi: admin