• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Em không gọi điện thoại cho tôi, vì sao?”

Vừa mới chuyển được, từ một đầu khác của đường dây thanh âm mở đầu trực tiếp liền hỏi.

“Jesse, tôi…” Yusite không biết trả lời đối phương như thế nào, nhất thời cảm thấy có chút choáng đầu. Giữa lúc hắn không biết như thế nào cho phải, quản lí lại từ phía sau lưng lớn tiếng gọi hắn.”Johan!” Vừa quay đầu, Yusite thấy quản lí đem một phần tư liệu ném cho hắn, “Đơn trực của cậu.”

Yusite luống cuống tay chân tiếp lấy, điện thoại lại thiếu chút nữa rơi xuống. Qua loa Campbell nghe được một trận xôn xao, không khỏi nhíu mày, “Johan… Em đang làm gì?”

“Này? Ác, tôi đang… Là thủ trưởng của tôi…” Yusite ấp a ấp úng, không dám đem tình hình thực tế nói cho đối phương biết.

“Em và thủ trưởng cùng một chỗ?” Campbell dừng một chút, “Đây sẽ không phải là ám chỉ: Em và vị thủ trưởng kia 『 quan hệ không cạn 』?”

“Dĩ nhiên không phải. Em đang họp.” Yusite lập tức trả lời lấy lệ. Đầu óc của hắn từ từ tỉnh táo lại, quyết định rõ ràng cự tuyệt đối phương.”Jesse, tin tưởng anh nhất định cũng hiểu rõ nguyên nhân vì sao tôi không gọi điện. Tôi bất năng…”

Ngoài dự liệu của Campbell, thanh âm của Yusite mặc dù có chút yếu ớt, nhưng trong giọng nói lại tiết lộ ý chí khá kiên quyết. Campbell hiểu rõ đối phương cho hắn một đáp án chối bỏ như đinh đóng cột, đột nhiên nhạt bén một chút, “… Johan, biết không, điện thoại của em có trang bị GPS.”

“Cái gì?”

“Nếu như núi không thể đi về phía tôi, tôi liền đi về phía núi.” Campbell cố ý nhàn nhạt nói: “Tôi muốn gặp em, tôi có thể trong vòng mười lăm phút dùng GPS tìm vị trí của em. Mặc kệ quyết định thế nào, tôi muốn em 『 ngay mặt 』 nói cho tôi biết.”

Yusite căn bản sợ choáng váng. Hắn không cách nào tưởng tượng Campbell nếu quả như thật đến nơi này, phát hiện tất cả sự thật thì sẽ tạo nên rối loạn.”Không được!”

“Không được?”

“Tôi… Tôi đi tìm anh.” Yusite bị ép, vì vậy thốt ra.

Campbell không tiếng động trộm cười.

Kế tiếp cả ngày, Yusite đều ở trong lo lắng. Thần kinh căng chặt làm hắn hoang mang lúng túng, lúc sửa sang kệ hàng thì lỡ tay đem bảng giảm giá để sai, lúc chuyển nước khoáng thì thiếu chút nữa bị kẹp ngón tay. Quấy nhiễu Campbell mang tới còn nhiều hơn tưởng tượng, Yusite liền hướng mình nhấn mạnh: Tuyệt đối phải kết thúc, không thể kéo dài.

Chín giờ tối, Yusite đúng hẹn đi tới trước trung tâm y học, xụ mặt, trợn mắt nhìn cửa, trong lòng không ngừng diễn luyện sau đó nên bày tỏ thế nào để đối phương hiểu rõ lập trường của mình, nghiêm chỉnh cự tuyệt đối phương. Đợi một lúc lâu, như cũ vẫn không thấy bóng dáng của Campbell; thử gọi điện thoại liên lạc, đối phương cũng ở trạng thái tắt máy trạng thái. Yusite bắt đầu buồn bực, nhìn trái nhìn phải một hồi, phát hiện du khách cực ít, chỉ có hai người quét đường dùng ánh mắt chê cười nhìn hắn.

Yusite lúc này mới ý thức được mình bị đùa bỡn.

Rất rõ ràng, Campbell căn bản không có ý muốn gặp mặt hắn, chỉ là lừa hắn đến, nhìn xem hắn có bao nhiêu quan tâm, chứng minh hắn có bao nhiêu ngu xuẩn; hiện tại Campbell nhất định trốn ở nơi nào đó chế nhạo bộ dáng si ngốc của hắn, ngu ngốc đến mức vì một cuộc điện thoại liền ngây ngốc trong đêm tối đứng ngồi không yên tại quảng trường vô ích chờ hai mươi phút; không được bộ dạng xấu xí của hắn ngày mai sẽ bị truyền lên YouTube, cho người giễu cợt.

Yusite gãi đầu, hắn cư nhiên thực sự cho là người như Campbell có thân phận như vậy, có điều kiện tốt sẽ nhớ hắn? Bất quá là vài lần lên giường, hắn thật đúng là cho là có bao nhiêu giỏi, thật sự là bị dục vọng đập đầu bất tỉnh. Yusite lộ ra vẻ cười khổ, trong lòng thầm mắng mình ngu xuẩn ngu muội, ủ rũ cúi đầu xoay người rời đi.

Yusite thần sắc ảm đạm đạp bước đi nặng nề, trong lỗ tai đứt quảng xuất hiện tiếng huyên náo. Hắn xem thường thong thả đi về phía trước, bất chợt, lại có người từ phía sau lưng ôm lấy hắn, “Johan!”

Yusite giật mình, cả người rúc vào một chỗ.”Hoàn hảo, tôi đuổi kịp.” Ôm lấy người Yusite nói: “Đúng lúc có một ca cấp cứu, bệnh tim tụ máu suy kiệt… Vừa mới kết thúc trị liệu. Rất xin lỗi, để em chờ lâu như vậy.”

Yusite miễn cưỡng quay đầu lại, thấy Campbell vẫn mặc áo khoác bác sĩ, “…” Trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói cái gì, “Không sao, dù sao…”

“Đi theo tôi.” Campbell không đợi hắn nói xong, ở trên trán hắn khẽ hôn một chút, sau đó kéo hắn đi về phía bệnh viện, “Cho tôi thêm vài phút nữa, phải thay quần áo… Em còn chưa xem qua phòng làm việc của tôi đi?”

Yusite đã sớm nghe qua trung tâm y học nổi danh Campbell, tận mắt thấy qua, hắn phải thừa nhận quả nhiên danh bất hư truyền. Ngoại trừ kết cấu kiến trúc kết hợp sự ưu nhã và chuyên nghiệp của nhà thiết kế nổi tiếng, không gian sạch sẽ cũng không cứng nhắc, tô điểm bằng các tác phẩm nghệ thuật, cảm giác như một nhà hàng trang nhã cao cấp, so với bệnh viện ở quận nơi Emily chữa trị hiển nhiên có cách biệt một trời một vực, trong lòng không khỏi cảm khái.

“Phòng làm việc của tôi ở trên lầu.” Campbell tự mình mang Yusite vào trong thang máy, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng giày cao gót thanh thúy.”Jesse.”

Quay đầu, Yusite thấy một cô gái mặc một bộ đồ dệt kim, khuôn mặt vui vẻ dáng rất đẹp, cầm trên tay một phần văn kiện, “Huyết quản mới báo giá… Vị này là ai?”

“Bạn của ta: Johan · Yusite.” Campbell giới bọn họ với nhau, “Johan, vị này chính là thư kí hành chính của bệnh viện: cô Sophia · Fisher.”

Yusite lộ ra mỉm cười, thân thiện chào hỏi; bởi vì lễ phép bắt tay phải do nữ sĩ đưa tay trước, hắn do dự có nên vươn tay ra trước hay không. Nhưng mà Sophia chỉ là tùy tiện gật đầu, coi thường sự tồn tại của hắn.

“Cô có thể về nhà trước, số liệu đặt ở trên bàn làm việc của tôi là được, không cần đặc biệt tăng ca.” Campbell nhận lấy văn kiện trên tay Sophia, đồng thời nói.

“Không, tôi muốn tận tay giao cho anh.” Sophia ngọt ngào nói.

“Nói như vậy… Làm phiền cô cũng sắp xếp trước tư liệu báo giá của một nhà máy, tôi đối với những cái giá thuốc này có chút nghi vấn.” Campbell nhún vai, “Tôi ở lại một chút liền phải đi về nghỉ ngơi, vì thể sáng sớm ngày mai hẳn đưa thêm cho tôi, cảm ơn.”

Sophia gật đầu, biểu thị cô cũng phải rời đi, để chờ Campbell khiến cô gần như trễ hẹn. Trước khi đi cô quay đầu lại trừng Yusite một cái, ánh mắt có y sâu xa khác.

“Hiện tại em biết bí mật của tôi.” Ở trong thang máy, Campbell cố ý hài hước nói: “Tôi là viện trưởng khắp người đầy hơi tiền của một trung tâm y học, mà không phải danh y thần thánh cứu đời.”

Yusite nhàn nhạt nở nụ cười. Campbell nâng cằm hắn, đem mặt của hắn hướng về mình, hơi nghiêm túc dò xét: “Còn em? Có bí mật gì không?”

Yusite sửng sốt một chút, có chút chột dạ quay mặt đi, cũng không trả lời. Ra khỏi thang máy, Campbell mang Yusite đại khái tham quan thiết bị của bệnh viện, Yusite chú ý tới nơi này có các loại máy đắt tiền như thăm dò diện rộng Dynamic Volume CT, hệ thống xử lý ảnh chụp kỹ thuật số đồng bộ X quang, máy chụp hiển vi tim mạch. Những dụng cụ này khiến mắt hắn sáng lên, mơ ước lại ước ao.

“Em đối với máy này có hứng thú?” Campbell nhìn Yusite có chút xuất thần, vì vậy cố ý lấy giọng chào hàng, cười nói: “Máy này là máy DVCT được nghiên cứu mới nhất có thể một lần kiểm tra hình thái của động mạch vành, hoạt động của cơ tim, tính lượng máu, kết quả tìan bộ các vận động ở buồng tim; tiết kiệm thời gian, hiệu năng cao, kết quả tốt.”

“Kiểu rất mới… Đầu tư cũng rất đắt.” Yusite cố ý hời hợt trả lời. Những dụng cụ này là Emily cần, nhưng không cách nào lấy được: Mỗi lần nàng đến bệnh viện kiểm tra, những máy móc quen cũ này luôn bắt nó đợi lại đợi lát nữa, đối với tinh thần và thể lực đều là dằn vặt.

Đi tới phòng làm việc, Campbell mời Yusite đợi chốc lát, bản thân thì đến phòng nghỉ bên cạnh thay quần áo. Phòng làm việc tương đối rộng, bên trong trưng bày vài vật dụng cổ giá không rẻ, bàn đồng thau dưới đèn xông hương tả ra mùi hương ưu nhã, và máy tính màn hình mỏng bên cạnh khéo léo hòa hợp với nhau; tràn ngập khí chất nhân văn cùng với công nghệ cao chuyên nghiệp, Yusite đã thích cái phòng làm việc này. Lơ đãng nhìn xung quanh, thấy trên bàn đặt một quyển sách viết 《vật liệu tạo van TAP và kỹ thuật tái tạo 》, hắn lật vài tờ, hỏi: “Đây là luận văn nghiên cứu lúc trước anh đề cập qua sao?”

Campbell từ sát vách đi tới, “Không sai, không ngờ em còn nhớ rõ.” Y đối với Yusite cẩn thận tỉ mỉ có chút vui vẻ, cầm bút lên ở trang tên sách ký tên, “Cầm đi… Nếu có hứng thú thì đọc.”

Yusite vuốt chữ trên bìa sách, ngẩng đầu, vừa lúc nghênh đón ánh mắt là Campbell mang theo nụ cười ôn nhu, trong lòng hắn đột nhiên có chút không muốn cùng do dự. Campbell khẽ vuốt ve môi dưới của hắn, “Bất quá, cần cái giá nho nhỏ…” Tiếp đó liền nâng mặt hắn, hướng môi hôn xuống.

Tựa như không để cho Yusite bất cứ cơ hội kháng nghị hay phản bác nào, đầu lười của Campbell lập tức hoàn toàn xâm chiếm khoang miệng của Yusite, quấn lấy đầu lưỡi của hắn, thẳng vào gốc lưỡi. Bởi đối phương hôn quá nóng bỏng, Yusite hầu như không cách nào hít thở, theo bản năng muốn lui về phía sau, lại bị đối phương giữ gáy, nâng cằm, chỉ có thể càng há miệng phối hợp đối phương cường thế đến thăm.

Không, Yusite ở trong đầu tự nói với mình, hắn không phải đến cùng đối phương hôn môi, hắn phải hướng đối phương nghiêm chỉnh nói cự tuyệt, cái quan hệ này phải kết thúc, không thể tiếp tục nữa.

Không biết vì sao, hắn lại làm không được.

Hôn hồi lâu, Campbell mới tạm thời rời khỏi môi của Yusite, không tới một giây, lại chưa thỏa mãn lần thứ hai hôn lưỡi hắn. Qua một lúc lâu, Campbell rốt cục buông hắn ra, trong mắt tràn ngập tình dục, “Em đi đâu tìm đối tượng tốt hơn tôi?”

“…” Yusite nhất thời im lặng. Nam nhân ở trước mặt hắn, không chỉ ngoại hình xuất sắc, khí chất phong nhã; với quan điểm thực tế, danh y ngoại khoa tim, có thể trở thành cứu tinh của con gái hắn… Tay hắn nắm chặt quyển luận văn nghiên cứu kia, “Đích xác tìm không được.” Hắn lộ ra nụ cười ngại ngùng mà bất đắt dĩ, “Bất quá anh lại có thể dễ dàng tìm được đối tượng so với tôi tốt hơn rất nhiều lần…”

Nói còn chưa dứt lời, Campbell liền lần thứ hai dùng nụ hôn che miệng hắn.

“Đến nhà trọ của tôi đi.” Campbell dán tại bên tai Yusite nhẹ giọng nói: “Tôi muốn làm tình với em.”

Mười năm phút sau, Yusite lần thứ hai nằm trên giường trong phòng ngủ tại nhà trọ của Campbell, để đối phương nắm hông của hắn, đỡ bắp đùi của hắn, mặc cho đối phương ở trong thân thể của hắn tàn sát bừa bãi, tận tình đòi hỏi. Vẻ mặt hắn phiếm hồng, thân bất do kỷ hơi run rẩy, trong miệng không ngừng rên rỉ, kinh hô, tùy tiện hét to tên của đối phương và vài từ yêu không rõ nghĩa, dưới sự dẫn đường của kỹ thuật cao siêu của đối phương, một lần lại một lần đem ái dịch tinh hoa phóng ra. Yusite tự nói với mình đây chỉ là một loại thủ đoạn, hắn biết rõ mục đích của mình, nhưng mà, lúc đối phương thay đồ bảo hiểm lần thứ ba, đem hắn từ tư thế trước đó trở mình chuyển thành ngồi trong lòng, kịch liệt hôn nồng nhiệt cái miệng của hắn, thân thể hai bên chặt chẽ tương liên, theo dục vọng to lớn lần nữa đâm vào trong cơ thể hắn, không ngừng sôi trào, khuấy động, đánh vào, phấn khởi dời núi lấp biển cùng cao trào sớm đã đem lý trí của hắn bao phủ.

Yusite quên mất, bản thân căn bản không phải một người giỏi tính toán, nếu không, như thế nào lại đem cuộc đời sắp đặt đến hỏng bét như vậy.

Yusite câu nệ ngồi trong phòng hiệu trưởng, cách một bàn làm việc lớn, thầy hiệu trưởng Connie: Một người trung niên mang kính, hơi ngốc, đang dùng tay chống cắm, trầm mặc trợn mắt nhìn hắn. Yusite nhìn đối phương, đôi mắt của thầy Connie rất nhỏ, có chút sương mù, khiến ông ta thoạt nhìn như một con lươn, Yusite nghĩ thầm; đồng thời, hắn nắm chặt tay của Emily ngồi ở bên cạnh, theo bản năng bảo hộ nó.

Khoảng chừng mười phút trước, Yusite đột nhiên nhận được điện thoại, là thư ký hiệu trưởng gọi, mong hắn lập tức tới trường học một chuyến. Yusite cho rằng Emily xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vì vậy không chút suy nghĩ tạm thời xin nghỉ liền chạy đến trường học, ngay cả đồng phục làm việc cũng quên cởi.

Hiện tại, hắn rũ mắt thấy đồng phục nhân viên siêu thị trên người, trong lòng có chút hối hận: Bởi vì ngồi phía bên trái ghế sa lon, mặc bộ đồ Jacklyn, mang theo một cậu bé mặt tàn nhang, bà Louisa · Crawford, đồng thời là hội trưởng hội phụ huynh; bà đang lấy ánh mắt khinh bỉ đánh giá hắn.

Ở bên phải cha con Yusite, cô Sands cúi đầu, đùa giỡn bút nguyên tử trên tay, tận lực lảng tránh ánh mắt của Yusite.

“Ngài Yusite, ngài là không rõ biểu hiện của con gái ngài ở trường?” Thầy Connie Thanh Thanh hầu, “Căn cứ theo báo cáo của cô Sands, công việc của ngài khá… Nặng nề, lại là gia đình độc thân, chiếu cố con gái chắc hẳn không dễ dàng.” Ông ta mở số liệu trước mặt, nhìn thoáng qua, không khỏi nhếch cao đầu lông mày, chần chờ một lát mới nói tiếp: “Bé ở phương diện học tập biểu hiện rất xuất sắc… Bất quá, thành tích cũng không phải là tất cả. Bé đang học tập cùng những bạn cùng lứa, thứ cho tôi nói thẳng, tương đối khiến người khác lo lắng.”

“Lo lắng? Ngài là nói tình trạng thân thể của nó?” Yusite có chút ít rầu rỉ hỏi.

Thầy Connie nhìn thoáng qua bà Crawford, sau đó có ý ám chỉ nói với Yusite: “Không. Ngài Yusite, ta có thể hiểu được tình huống của ngài, phải làm việc trong thời gian dài để duy trì kinh tế gia đình, có lẽ vì thế bỏ qua hành vi sai lệch của con gái ngài.”

Yusite đương nhiên nghe được sự coi khinh trong lời nói của thầy Connie đối với hắn, điểm này hắn có thể nhẫn nhịn, đối với loại châm chọc khiêu khích này hắn đã tương đối quen thuộc; nhưng mà, hắn không thích giọng điệu của đối phương khi nói về Emily, “Hành vi sai lệch?” Hắn lập tức bảo vệ con gái, “Không, Emily sẽ không…”

“Ngài Yusite!” Phu nhân Crawford lấy ngữ khí chỉ trích cao giọng oán giận: “Nhìn ông trời ở trên, đừng bao che cho con gái anh nữa!”

“Phu nhân Crawford, xin đừng kích động.” Thầy Connie nói: “Ngài Yusite, con gái ngài… Này khiến người có chút khó có thể mở miệng, ngài vẫn là tự xem đi.” Đồng thời đem một phần văn kiện đưa cho Yusite.

“…” Nhìn văn kiện, Yusite mặt của trầm xuống; không biết nên buồn bực hay cảm khái, rất có tự trách và bi sâu sắc. Hắn nói khẽ với con gái: “Emily… Về việc thi đánh vần(này trong QT cũng có nghĩa là chính tả), chúng ta đã thảo luận qua rồi, không phải sao?”

Cái miệng nhỏ nhắn của Emily quật cường bĩu môi.

Hơn một tháng trước Emily lấy được giải nhất cuộc thi đánh vần toàn trường, cô Sands kiến nghị có thể cho bé và năm bạn nhỏ trước đó gộp thành đội tham gia cuộc thi đánh vần bậc tiểu học toàn thành phố. Yusite cho rằng đối Emily mà nói là một cơ hội tốt để trưởng thành, liền vui vẻ đồng ý. Kết quả Emily chẳng những nhận được giải nhất cá nhân, còn giúp đồng bạn giành được giải nhất tổ đội; sau đó lên thi cấp tỉnh thành, Emily lần thứ hai đoạt giải nhất. Lúc này bé hứng thú hơn, hăng hái bừng bừng muốn tiếp tục dự thi, khiêu chiến giải nhất toàn quốc.

Vấn đề tới: Sau cuộc thi cấp tỉnh thành, kế tiếp chính là cuộc thi khiêu chiến tình thành khu Đông Bắc, thi đấu giữa các tỉnh thành, thi đấu khu Đông Mỹ, khiêu chiến thi đấu, mãi cho đến thi đấu toàn quốc sau cùng, thời gian dài không nói, mỗi lần phải đến các thành phố tổ chức khác nhau tham gia thi đấu trong hai ngày, đối Yusite mà nói căn bản không có khả năng: Hắn không thẻ nào thường xuyên xin nghỉ cùng Emily đi dự thi, trừ phi hắn muốn bị đuổi việc. Chỉ có thể để Emily từ bỏ thi đấu, quyền tham gia chuyển sang người đứng thứ hai: William · Crawford thay thế.

Khi hắn giải thích với Emily, Yusite thật sâu trong lòng cảm giác bản thân đang chà đạp ước mơ của con gái, là một người cha hèn nhát vô dụng.

Nhưng mà, lúc này tờ đơn đăng ký hắn cầm trên tay lại viết “Johan · Yusite đồng ý để Emily · Yusite tiếp tục tham gia cuộc thi đánh vần”, ghi chú đồng ý còn viết “Bởi vì ta là tác giả, có thể điều chỉnh thời gian” do hai đứa trẻ chữ viết khác nhau viết thành, ngoại trừ chữ viết của Emily, còn có chữ viết của người hắn không biết.

“Ngài Yusite, anh rõ ràng làm việc ở siêu thị, cái 『 tác giả 』 này giải thích thế nào?” Bà Crawford dùng ngữ khí châm chọc nói: “Trước đã nói xong do William nhà chúng tôi dự thi, lại xảy ra chuyện gì…” William thì ở bên cạnh kéo tay bà, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mẹ, con muốn cùng Emily tham gia…”

“… Anh dạy dỗ con gái thế nào?” Bà Crawford không nhìn kháng nghị của con trai, tiếp tục chỉ trích Yusite, “Uy hiếp con tôi không thể dự thi? Còn làm giả giấy tờ? Tuổi còn nhỏ như vậy đã có tâm cơ như thế…”

Yusite hít thở sâu một hơi, sắc mặt ảm đạm đem văn kiện xé thành mảnh nhỏ.”Yusite! Anh dám…” Bà Crawford nhìn thấy lập tức kêu to.

“Tờ đơn đăng ký này… Coi như chưa từng xuất hiện.” Yusite thấp giọng nói: “Bởi vì… Nếu quả thật phải tra cứu, trong tờ dăng ký này hiển nhiên có hai nét chữ, tôi rất hiếu kỳ là ai cùng Emily viết đây?”

William đầu cúi xuống.

“Đối với sự thất trách của tôi, tôi rất xin lỗi.” Yusite hít sâu một hơi, “Phu nhân Crawford, cuộc thi đánh vần vẫn do con trai ngài tham gia, bởi vì ta thực sự không cách nào phân thân.”

“Làm ở siêu thị còn bề bộn nhiều việc a.” Bà Crawford chế giễu.

“Đúng vậy.” Yusite nặn ra nụ cười khổ hèn mọn, “Vì thế, các vị không ngại, tôi phải đi về làm việc.” Nói xong, hắn liền dẫn Emily đi ra khỏi phòng hiệu trưởng.

Trên đường về nhà hai người đều cúi đầu, đều tự nghĩ tâm sự riêng, phi thường trầm mặc. Qua thật lâu, Yusite mới yếu ớt mở miệng: “Emily… Con đối với ba ba rất thất vọng, đúng không?”

Emily không ngừng lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Đều không phải, ba ba là ba ba tốt nhất.”

Yusite nắm chặt tay của Emily, “… Ba ba làm ở siêu thị, khiến con cảm thấy mất mặt?” Emily bĩu môi, lắc đầu hai cái, nhưng không nói lời nào. Phản ứng của Emily khiến chân Yusite mềm nhũn, tim dường như bị mũi nhọn dùng lực đâm một chút: Hắn là người cha khiến con gái thật mất mặt, người cha mềm yếu, người cha mất mặt, nhất thời làm hắn xấu hổ bi ai vô cùng.

Hắn không nói gì thêm, dẫn Emily về đến nhà, trầm mặc vì bé chuẩn bị trước cơm tối cho tốt.”Emily, ba ba phải… Đi về làm việc.” Yusite hữu khí vô lực nói: “Con làm xong bài tập đi, cơm tối ở…”

“Ba ba… Xin lỗi.” Emily kéo góc áo của Yusite, nước mắt không ngừng rơi xuống, “Ba ba tuyệt không mất mặt! Đơn đăng ký là con và William cùng nhau viết… Xin lỗi, con nói dối! Bởi vì con thực sự rất muốn tham gia cuộc thi đánh vần…”

Yusite dùng sức ôm lấy Emily, ở cái trán của bé hôn vài cái, “Emily… Chuyện đơn đăng ký cũng được đi; bất quá, không thể nói dối, biết tại sao không?”

Emily lắc đầu. Yusite giải thích: “Bởi vì, chỉ cần nói dối một lần, phải dùng một lời nói dối lớn một chút đè lên lời nói dối trước kia, sau đó phải dùng lớn hơn nữa để đè lên lời nói dối nọ… Như vậy vẫn lấy lời nói dối đè xuống phía dưới, đến cuối cùng, người nói dối sẽ bị bản thân đè đến tan vỡ… Sẽ bị lời nói dối của mình đè chết. Hiểu không?”

Emily gật đầu, “Ta sẽ không nói dối nữa.”

Yusite lộ ra bộ dáng tươi cười, “Vậy là tốt rồi. Ba ba thực sự phải về làm việc, con phải ngoan ngoãn, biết không?”

Yusite tâm tình tốt hơn nhiều, lúc chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài, Emily vẻ mặt đơn thuần hỏi: “Ba ba, người ngày hôm nay cũng phải làm thêm đến mười một giờ sao?”

Tim củaYusite tạm dừng một giây. Sau đó, hắn quay đầu lại chột dạ nói: “Đúng vậy…”

Kỳ thực, hắn chín giờ tan tầm, mà trong đoạn thời gian này, để và Campbell ước hẹn, hắn vẫn lấy cớ “phải làm thêm đến mười một giờ”, không dám nói thật với Emily.

“Ba ba tạm biệt.” Emily không chút nghi ngờ tiễn hắn ra cửa.

Hắn có tư cách gì trách mắng con gái? Yusite ở trong lòng trách cứ chính mình, hắn không dám nói chân tướng về buổi tối cho con gái, lại không dám nói sự thật cho Campbell; hắn mới là người nói dối. Yusite đột nhiên nhớ tới khi còn bé cha xứ có một lần từng nói cho hắn biết “Người nói láo sẽ bị ma quỷ bắt vào địa ngục”, bởi vì “Bản tính của ma quỷ bản là nói dối, nó nói dối vì mình, cũng là chủ nhân của tất cẩ những người nói dối”. Nói cách khác, hắn lại rơi vào một tầng sâu trong địa ngục.

Ôm một chút áy náy, Yusite như trước đi đến chỗ hẹn với Campbell. Triền miên xong, Yusite lười biếng nằm lỳ ở trên giường nghỉ ngơi, bên mắt nhìn thấy một quyển sách đặt trên tủ đầu giường; thuận tay cầm sách lên nhìn, là 《 thần khúc 》.”Anh trước khi ngủ đọc sách này?”

“Đúng vậy.” Campbell vuốt ve lưng hắn, đồng thời trả lời.

Yusite lơ đãng đem sách tùy tiện mở ra, bài thơ đập vào mắt lại làm hắn nhất thời kinh ngạc ngẩng người. 《 Địa ngục thiên 》 mới đầu bài thơ: “Lasciate ogne speranza voi ch’ intrate.” (các ngươi tiến vào địa ngục, vứt bỏ tất cả mong muốn đi.)

Đây không phải là điềm tốt, Yusite nghĩ thầm.

Tuy rằng khôi phục quan hệ ước hẹn với Campbell, nhưng mà hắn đối với chuyện tiến thêm một bước ổn định quan hệ cũng chưa từng đáp ứng. Thái độ như gần như xa như vậy, không biết vì sao càng khiến cho đối phương càng hăng hái hơn, nhiệt tình săn sóc gấp bội. Nói Yusite không động tâm chút nào là lừa mình dối người, thế nhưng, hắn cũng lo lắng, đối phương nếu như biết sự thật, sẽ có phản ứng gì? Sẽ là không còn dùng tâm ý như vậy đối đãi hắn đi?

“Em đang suy nghĩ cái gì?” Thấy Yusite như có điều suy nghĩ, Campbell nhẹ giọng hỏi. Yusite lại như không nghe thấy, như trước trừng mắt 《 địa ngục thiên 》 đờ ra.

Ngón tay của Campbell tiếp tục chạy dọc trên lưng Yusite, từ vai dọc theo thắt lưng trượt đến mông. Da thịt của Yusite tương đối mẫn cảm, thông thường Campbell chỉ cần nhẹ nhàng xoa, là có thể khiến hắn run lẩy bẩy, cầu xin đối phương ngừng tay; phản ứng này lại khiến Campbell hưng phấn, vì thế bình thường đùa hắn như thế coi như tiền hí. Nhưng mà, vào giờ khắc này mặc kệ Campbell khiêu khích thế nào, Yusite vẫn thờ ơ.

“…” Campbell có chút buồn bực, nằm nghiêng nhìn cảnh đẹp toàn lưng Yusite lộ ra, đột nhiên lại dấy lên dục vọng. Y xoay người ngồi xuống, ngón tay dịu dàng vuốt ve mông của Yusite, tại giữa khe gò mượt mà tinh xảo nắn bóp; tiếp, nhảy qua lên lưng đối phương, nắm thắt lưng của đối phương, không hề báo trước tách cánh mông khép chặt của đối phương ra, đem tính khí trà đầy ái dục lại sung mãn xỏ xuyên tiến vào trong cơ thể đối phương.

Yusite phát ra một tiếng kêu rên, cuối cùng từ trong cuốn sách hoàn hồn, “Đồ… Jesse, đồ bảo hiểm…” Hắn vội vàng đem bàn tay hướng một bên, muốn tìm đồ bảo hiểm; lại bị Jesse nắm cổ tay, xoay ngược lại giữ trên lưng. Lọt vào kiềm chế, Yusite chỉ có thể tùy tiện hướng một bên cào loạn, đồng thời kinh hoảng đá đạp lung tung, ý đồ muốn tránh thoát. Mà Jesse lại lấy một tay áp chế Yusite, tay kia đỡ bả vai hắn, thừa dịp hắn đá đạp lung tung, lấy đầu gối tách chân hắn ra, hạ thân càng ra sức hướng bên trong cơ thể Yusite đâm sâu vào một chút. Yusite cong lưng, tựa như ngoan cố chống lại, lại phản tác dụng khiến cái mông gần sát Campbell. Campbell tự nhiên không chút khách khí thuận thế thẳng tiến, đem tính khí hoàn toàn bộ tiến vào trong cơ thể của đối phương; đồng thời, dán bên tai Yusite, tựa như đùa giỡn đọc lên vài câu thơ trong〈 địa ngục thiên 〉: “Qui si convien lasciare ogne sospetto,ogne vilta convien che qui sia morta.” [ ở đây, tốt nhất từ bỏ bất kỳ nghi ngờ gì, toàn bộ khiếp đảm cũng là kết cục tốt nhất. ]

Yusite gần như thất thần, hắn muốn gọi Campbell lập tức dừng tay, thế nhưng vừa mở miệng, phát ra lại đều là tiếng rên rỉ hung phấn cảm xúc mãnh liệt. Hắn chỉ có thể cắn môi dưới, thân là nam nhân, hắn đương nhiên cũng biết không dùng đồ bảo hộ kích thích hơn. Hắn cảm giác được rõ ràng đối phương hùng vĩ tràn ngập trong cơ thể hắn, thậm chí ngay cả gân mạch nổi lên đều phi thường rõ ràng; da thịt đơn bạc trực tiếp tiếp xúc với dục vọng cực nóng, khiến thân thể hắn hình như cũng bốc cháy lên, so với bình thưòng càng hung phấn hơn. Theo sự đâm vào, trăn trở, rút ra của đối phương sắc bén kích thích dục vọng của hắn, khiến cho hắn không tự chủ được sau đó giãy dụa, kinh hô, rên rỉ. Dưới tình dục khuyếch đại, toàn thân Yusite hơi ửng đỏ, cơ thể tự nhiên mà phối hợp luật động tình ái, khi thì siết chặt, khi thì thả lỏng, sung sướng vui vẻ khiến Campbell càng thêm say sưa xâm lược, không ngừng tăng thêm lực đam vào, đồng thời buông tay áp chế Yusite ra, ngược lại dò về phía bụng dưới của hắn bụng, cầm xoa vỗ về tính khí cũng vì hưng phấn mà trướng lên.

Yusite nắm chặt gối, bắt đầu nhỏ giọng kêu gào. Từ bụng dưới phát sinh điện giật chấn động lan ra toàn thân, làm hắn không cách nào khống chế gần như ở trong cuồng loạn đạt được hưng phấn cực hạn. Bất chợt, hắn lại cảm thấy tim co chặt, nhất thời tứ chi vô lực, đầu cũng bắt đầu choáng váng. Campbell phát hiện Yusite toàn thân buông xuống, nhân cơ hội đưa hắn ôm lên, để hắn ngồi vào trong lòng, lưng tựa trong ngực, một tay nâng hông của hắn, một tay vuốt ve hạ thể của hắn, để cho tính khí của mình hoàn toàn thâm nhập trong cơ thể hắn, kéo nâng lên xuống, khuấy động, tìm tói. Yusite theo quy luật của đối phương mà vận động, nhưng mà cảm giác da đầu tê dại, toàn thân run rẩy, có chút khó thở, hắn tựa như sắp rơi vào bất tỉnh, vì vậy miễn cưỡng bắt lấy Campbell, “Jesse… Tôi không được…”

Campbell ở trên môi Yusite hôn một chút, thấp giọng nói: “Em rất tuyệt… Để chúng ta cùng nhau…” Cảm xúc càng mãnh liệt dâng trào ở trong cơ thể Yusite ra sức chạy nước rút, đồng thời gia tốc ở háng bộ nhiệt liệt cầm vuốt. Yusite không có chút năng lực chống cự, chỉ có thể cau mày, ngồi phịch trong lòng đối phương tùy ý đòi hỏi định đoạt. Lung lay ở kế cận cao trào giữa hai cực khoái cảm hưng phấn cùng choáng váng khó chịu, lại qua một lúc lâu, rốt cục, Campbell cố sức ôm sát hắn, Yusite cảm giác một cổ nhiệt lưu ở trong người bạo phát, làm hắn nhất thời khẽ co rút cơ thể, kêu lên một tiếng đau đớn, cũng đem ái dục phát tiết ra ngoài; đồng thời trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.

Lúc ở trong cơ thể Yusite kịch liệt bạo phát, Campbell vẫn chưa từ trong cơ thể của đối phương rời khỏi, lại chưa thỏa mãn tiếp tục vuốt ve; ở trong thông đạo co rút lại mẫn cảm không ngừng lập lại ma sát, đam rút. Hắn đem mặt của Yusite chuyển về phía mình, tình ý hôn lưỡi, trong lòng nhất thời sinh ra cảm giác kích động kỳ dị không rõ, đây là việc y chưa bao giờ từng trải qua.”Tôi sợ rằng…” Campbell tiếp tục hôn, ôm, đồng thời lẩm bẩm nói: “Sợ rằng…”

Nhưng mà vô luận y quấn quit hôn thế nào, người trong ngực lại một chút phản ứng cũng không có, thậm chí không cảm giác hô hấp.”… Đừng làm rộn, Johan.” Campbell mới bắt đầu phát giác không thích hợp, thử vỗ vỗ gò má của Yusite, “Johan?”

Không biết qua bao lâu, Yusite mới từ từ khôi phục tri giác. Cảm thấy trên môi có một chút ngọt, ra sức mở mí mắt, thấy Campbell phi thường lo lắng nhìn hắn.

“Em rốt cục tỉnh…” Campbell vuốt ve trán Yusite, phát hiện hắn mở mắt, rốt cục thở dài một hơi, vui mừng hôn môi hắn một chút.”Tôi… Ngủ bao lâu?” Yusite hé nửa mắt, hư nhược hỏi.

“Ngủ?” Campbell cầm lấy máy huyết áp đeo lên tay trái của Yusite, “Em là bị sốc hôn mê.” Y vừa đo huyết áp cho Yusite, vừa nói: “Em thực sự là tràn đầy kinh ngạc: Tôi chưa từng có kinh nghiệm ân ái xong lập tức cấp cứu cho người yêu.”

Yusite sửng sốt, đường nhìn lưu chuyển, mới phát hiện hai chân của mình được nâng cao, trên tủ đầu giường bên cạnh thì đặt nhiều dụng cụ và thuốc. Vừa đo huyết áp, nhịp tim xong, Campbell tiếp đó kiểm tra ánh mắt của hắn, ngữ khí nghiêm túc hỏi: “Huyết áp của em quá thấp, đường huyết cũng thấp, tình huống này đã xảy ra bao lâu?”

“Tôi trời sinh huyết áp hơi thấp, không có gì đáng lo.” Yusite liếm môi một cái, “Về phần đường huyết… Cho tới bây giờ chưa đo qua.”

“Em có tiến hành bất kỳ trị liệu bệnh mãn tính gì hay theo thói quen uống thuốc không?”

Yusite lắc đầu.

“Johan, em có phải gạt tôi cái gì không?” Campbell nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, “Em có triệu chứng của lao lực kéo dài.”

Yusite trợn to hai mắt, phòng bị lui về sau một chút. Campbell do dự một lúc, nói tiếp: “Tuy rằng em rất ít nói chuyện của mình, bất quá, tôi nhìn ra được em là một rất tiết…” Hắn vốn muốn nói tiết kiệm, lại kịp thời đổi giọng, “Người rất tiết chế, sẽ không thức suốt đêm uống rượu, cùng bạn chè chén say sưa. Vì thế chứng lao lực kéo dài của em nhất định là do công việc hoặc sinh hoạt hàng ngày mang tới. Em ngoại trừ là phóng viên ở ngoài, còn làm cái…”

Yusite gần như kinh sợ quay mặt sang chỗ khác, sợ rằng Campbell đã phát giác chút kẽ hở. Vì vậy hắn đột nhiên cắt đứt đối phương, “… Hiện tại mấy giờ?”

“Mười một giờ mười phút..”

“Tôi phải đi.” Yusite lập tức từ trên giường nhảy xuống, cầm quần áo lên mặc vào, vội vội vàng vàng muốn chạy trốn. Bởi thể năng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, dưới sự nóng nảy, trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa té ngã.

“Johan!” Campbell nắm lấy cánh tay hắn, “Đứng trên lập trường của bác sĩ, tôi mãnh liệt hy vọng em lưu lại nghỉ ngơi một đêm.”

“Không có khả năng.” Yusite kéo tay của Campbell ra, “Jesse, đừng yêu cầu như vậy, để tôi về… Nếu không, tôi sau này sẽ không bao giờ tới nữa.”

Những lời này tựa hồ thành công đe dọa Campbell, y lập tức lui về phía sau một bước nhỏ, khẽ thở dài một hơi. “Johan, tôi biết em còn chưa tin tưởng tôi.”

Yusite trầm mặc không nói.

“Dù sao chúng ta mới nhận thức bao lâu, hai tuần?” Campbell nói tiếp: “Tôi thích suy nghĩ của em, cũng thích làm tình cùng em, cũng không muốn mất sáu tháng hoặc một năm do dự có nên hiểu rõ thêm về em hay không. Vì thế, tôi hy vọng em có thể nghiêm túc cân nhắc quan hệ của chúng ta.”

“Tôi sẽ cân nhắc.” Yusite có lệ trả lời đối phương, đồng thời kéo cửa ra.

“Johan, trưa mai có rảnh không? Chúng ta cùng nhau ăn cơm.”

“Buổi trưa?” Yusite vốn muốn từ chối, nhưng Campbell lại khá kiên định, không cho hắn có cơ hội từ chối.

“Một tiếng là được rồi. Tôi muốn cho em làm quen với bạn tốt nhất của tôi.”

Lúc về đến nhà, bà Robinson biểu thị tình huống của Emily tựa hồ cũng không phải tốt, có chút khó thở, Yusite không khỏi sầu lo. Đêm đó, Emily quả nhiên thiếu dưỡng khí phát tác; vì chăm sóc con gái, Yusite vì thế cả đêm chưa ngủ nằm bên gối kể chuyện 《 Iliad 》 làm bạn với bé.

Qua một lúc lâu, lúc Emily dã ngủ,, Yusite cũng mơ mơ màng màng ngủ gật. Thẳng đến khi cuốn sách trên tay rơi xuống đất, hắn mới đột nhiên mở mắt; nhặt sách lên, dùng kẹp sách làm ký hiệu để lần sau tiếp tục kể chuyện cho Emily nghe. Lơ đãng liếc một cái, trang bên trong vừa lúc là hình vẽ “Menelaus mang thi thể của Patroclus trở về “.

Lúc chiến tranh thàng Troy, Achilles bởi bị Agamemnon xúc phạm mà cự tuyệt xuất chiến, dẫn đến liên quân Hy Lạp liên tiếp bại lui. Bạn thân của Achilles: Patroclus không đành lòng, vì vậy mượn chiến giáp huy hoàng của Achilles, dẫn đầu người Myrmidons chiến đấu với đại quân thành Troy. “Thấy chiến giáp của ngươi, mọi người sẽ cho ta là ngươi, quân thành Troy có lẽ sẽ lui binh.” Patroclus cho là như vậy.

Mặc chiến giáp của Achilles, Patroclus liên tục đại thắng, ngay cả bản thân cũng bắt đầu cho rằng bản thân là Achilles. Thế nhưng, Patroclus dù sao cũng không phải Achilles, gạt được thế tục, nhưng không lừa được số phận. Cuối cùng, Patroclus cuối cùng bị kình địch của Achilles sát hại.

Yusite đột nhiên nhớ tới bữa cơm ngày mai với Campbell. Đóng sách lại, hít sâu một hơi; không nói nhìn khuôn mặt của con gái đang ngủ, tiếp đó quay đầu, nhìn phía hình ảnh trong cái gương nhỏ bên cạnh. Trong nháy mắt hắn có chút hoảng hốt: Không xác định được thân phận của người trong kính đến tột cùng là gì.

Đăng bởi: admin