• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Johan · Yusite ngồi trên ghế bành cạnh cửa sổ, hai chân thư thái gác cao, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, kinh ngạc bản thân chưa từng chú ý tới bầu trời New York lúc chạng vạng đúng là màu chàm như vậy.

Không chỉ bầu trời, Yusite nghĩ thầm, trên thực tế hắn đã lâu chưa từng đem tâm tư đặt lên những sự vật ở cuộc sống bên ngoài, hắn giống như là sống ở trong một cái bình áp suất màu xám tro, không ngừng lặp lại lại không hề nói ra. Thật đáng buồn chính là hắn tựa hồ đã thành thói quen trầm trọng, cái này phi thường khó được thanh nhàn thậm chí khiến hắn có chút không biết làm sao.

Yusite đứng lên, đem cuốn sách 《Ecce Homo》của Nietzsche mình vừa xem thuận tay để một bên trên bàn, đi tới trước gương, thình lình phát hiện hình ảnh phản chiếu ra một người tóc vàng mắt xanh thập phần xa lạ, không dám xác định người kia chính là hắn. Yusite lắc đầu, không nhịn cười được: hắn biết đây hết thảy cũng không phải là hiện thực, mà là một ma pháp mê người. Mấy ngày trước, đang lúc mọi người cố sức phối hợp, hắn rốt cục quyết định thì nhận được món quà sinh nhật: “vé nghỉ dưỡng tại Plaza Hotel ba ngày hai đêm miễn phí” trước khi hết thời hạn, lấy phương thức này để bù lỗi chúc mừng trễ.

Giống như ma trượng của thần tiên giáo mẫu vung lên, hiện tại hắn mặc trên người một bộ tây trang duy nhất, cũng là tốt nhất Ralph Lauren, thảnh thơi đợi phòng đơn tầng sáu ở Plaza Hotel, bên ngoài là đường lớn 58 phồn hoa; mà sau khi trải qua một ngày rưỡi nghỉ ngơi, hưởng thụ thức ăn còn thêm tắm Phần Lan và mát xa thư thái, đôi mắt xanh của hắn đã lâu tụ thành vành đen cũng nhạt bớt gần như tiêu thất vô tung, khiến hắn thậm chí thoạt nhìn không giống một nam nhân đã hơn ba mươi uể oải.

Nếu là giấc mộng, Yusite nghĩ thầm, mong muốn trước lúc ma pháp kết thúc, thần tiên giáo mẫu có thể từ bi thêm một chút, để hắn có một ký ức tuyệt vời khó quên —— mặc dù nhỏ bé cũng không sao.

Đi ra khỏi phòng, nhẹ nhàng xuống đến đại sảnh, Yusite chú ý tới trong nhà hàng số lượng bồi bàn đang lễ độ cần mẫn đi lại nhiều hơn so với bình thường, có thể tưởng tượng ngày hôm nay trong nhà hàng có khách quý quan trọng. Yusite lơ đễnh đi tới Oak Bar, tựa ở trên quầy ba muốn gọi một ly rượu khai vị. Đợi một lúc lâu, người pha rượu và bồi bàn lại bận rộn bắt chuyện với mấy người mặc tây trang lam sắc hai hàng nút vàng, trên vạt áo cài huy chương thuyền buồm sáng chói, còn các nam sĩ không ngừng cao giọng cười nói, hoàn toàn quên sự hiện hữu của hắn.

“Hai ly Martini.”

Giữa lúc Dục Tư Đạt không chờ được nữa, chuẩn bị quay đầu bỏ đi, quầy bar một bên kia truyền tới một giọng nam không nhanh không chậm nói. Cái thanh âm ôn hòa mà trầm ổn kia, vô cùng sức thuyết phục; Yusite còn tính toán có nên nhắc nhở đối phương: Các đại gia của Thuyền buồm hiệp hội đã chiếm lĩnh toàn bộ lực chú ý của quầy bar hay không, người pha rượu lại vẻ mặt tươi cười đi tới trước mặt người kia, lễ độ mà lưu loát đáp lại: “Vâng, rượu ngài gọi lập tức được đưa đến.”

Tuyệt nhiên thái độ bất đồng, Yusite không khỏi ngạc nhiên lại bất mãn trừng mắt người pha rượu, “Đãi ngộ khác biệt! Tôi ở chỗ này chờ…” Hắn nhịn không được oán giận, người pha rượu như trước không nhìn hắn. Lúc này, người kia lại chậm rãi đối người pha rượu nói, “Vị thân sĩ này đi cùng tôi, xin đem rượu đưa đến chỗ chúng tôi ngồi.”

Người pha rượu kinh ngạc nhìn nam tử, lại liếc mắt nhìn Yusite. Nam tử lại thản nhiên đưa tay trái ra mời Yusite đi trước, “Mời.” Tuy rằng không biết đối phương, nhưng để cho người pha rượu nhất chút dạy dỗ, Yusite vẫn là tới chỗ sát cửa sổ ngồi xuống.

“Đồ uống của hai vị. Xin lỗi để đợi lâu, mong hai vị bỏ qua.” Vừa mới ngồi xuống, bồi bàn liền mau lẹ với khay bạc mang đến hai ly Martini, một mực cung kính đem rượu đặt ở trước mặt hai người, “Phí đã tính vào tiền phòng của ngài, mời dùng.” Bồi bàn đối nam tử nói, sau khi khẽ vuốt cầm chào lại như trước nhanh chóng ly khai.

“Thực sự là lợi thế, dạy người không thể tin được!” Yusite lắc đầu, cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, “Cảm ơn…”

“Không khách khí…” Nam tử cũng không chạm vào đồ uống của y, chỉ mỉm cười, mắt không chớp nhìn chằm chằm mặt Yusite. Bị đối phương không chút nào che giấu nhìn chằm chằm, Yusite bắt đầu có chút không được tự nhiên.

Sau một lúc lâu, nam tử mở miệng: “Tôi đã gặp qua ngài ở nơi đâu, phải không?”

Yusite sửng sốt một chút, kinh ngạc nói: “Xin lỗi, tôi không hiểu ý của ngài.”

“Ý của tôi là, buổi trưa hôm nay trước cuộc hội đàm, tôi ở nơi nào đó đã gặp qua ngài.” Nam tử mỉm cười vươn tay, “Có thể tôi quá tự đại, đã quên tự giới thiệu trước: Jesse · Campbell, bác sĩ ngoại khoa tim mạch.”

Trưa hôm đó, vừa kết thúc đợt mát xa trị liệu đang chuẩn bị dùng cơm Yusite đi ngang qua phòng hội nghị, đã bị áp phích của “Hội đàm của hiệp hội y học khoa tim mạch quốc gia” dán trên tường hấp dẫn, thừa dịp người tiếp khách của hội đàm không chú ý len lén chạy vào hội trường. Lúc đó diễn giả đang ở trên sân khấu nói về phẫu thuật lâm sàng của chứng dị tật Ebstein (dị dạng van tim ba lá) cùng với máy tính kỹ thuật hỗ trợ nghiên cứu liên quan. Yusite đối với giảng đề này cảm thấy hứng thú vô cùng, liền đưa ra rất nhiều vấn đề về rối loạn nhịp tim sau giải phẫu hoặc là tâm thất hoàn toàn bị tắc. Bởi vì vấn đề của hắn quá nhiều, diễn giả trên sân khấu không ngại phiền giảng thích tỉ mỉ, thậm chí vì vậy mà thời gian nghỉ trưa bị trễ; cuối cùng, người chủ trì hội đàm không thể làm gì khác hơn là phái nhân viên “mời” Yusite ly khai.

Bởi vì khoảng cách hơi xa, hơn nữa hiện trường có máy chiếu nên tương đương tối, Yusite vẫn thấy không rõ tướng mạo của diễn giả trên sân khấu, lúc sau chỉ từ áp-phích nhìn thấy tên người chủ giảng là: Jesse· Campbell, Ph. D..

Yusite trừng lớn hai mắt, “Ngài chính là… bác sĩ Campbell?” Nếu là bác sĩ cấp danh y, hắn vốn cho là nên một lão thân sĩ trên vài chục tuổi, mang kính mắt. Nhưng mà nam tử ngồi đối diện hắn, lại là một người mắt nâu, ôn văn nho nhã, phỏng chừng chỉ hơn hắn vài tuổi. “Johan · Yusite.” Yusite vội vã tự giới thiệu: “… Hạnh ngộ.”

“Ngài ở hội đàm đưa ra vấn đề khá sâu sắc.” Campbell tò mò hỏi: “Mạo muội thỉnh giáo, ngài cũng là đồng nghiệp khoa lồng ngực tim mạch đi? Học giả? Hay là sinh viên hàng đầu học viện y?”

“Ách…” Yusite do dự chốc lát, cảm thấy có chút chột dạ, mới chậm rãi nói: “Ta là… phóng viên.”

“Rất khó gặp được phóng viên hết sức tận tình như vậy. Đáng được ca ngợi.” Campbell khá thành khẩn nâng ly rượu lên, “Cho nên… Chúng ta hẳn là đã gặp mặt trong buổi họp báp học thuật ở Philadelphia?”

“Tôi nghĩ cũng không phải.” Yusite lắc đầu. Hắn không rõ Campbell vì sao cố chấp trong vấn đề này như vậy.

“Như vậy, hội nghị nghiên cứu và thảo luận về cấy ghép nội tạng ở Seatle?” Campbell kiên nhẫn hỏi tới, “… Tôi biết rồi, là hội nghị hằng năm của các bác sĩ ngoại khoa tổ chức ở Washington?”

Yusite xấu hổ nở nụ cười, “Có quan trọng đến thế không?”

“Tôi biết cái này nghe như khó bắt chuyện.” Campbell hai tay chìa ra, lộ ra nụ cười lúng túng, “Bởi vì tôi đối với trí nhớ của mình khá tự tin, không tìm ra đáp án sẽ khiến tôi ăn ngủ không yên, hại đến sức.” Y đứng lên, “Thế nhưng, này sợ rằng đã gây rắc rối cho ngài. Phi thường xin lỗi, không quấy rầy ngài…”

Có lẽ bởi vì bầu không khí ngay lúc đó ảnh hưởng, hoặc bởi vì khát vọng trong tiềm thức quấy phá, lời nói kế tiếp của Yusite khiến chính hắn giật mình: “Xin dừng bước… Bác sĩ Campbell, ngài có rãnh không, có thể cùng ăn cơm không? Tôi… Có chút vấn đề về phương diện tim mạch muốn tiếp tục thỉnh giáo.”

Campbell có chút ngạc nhiên nhìn Yusite, mắt mỉm cười gật đầu: “Vô cùng nguyện ý.”

Vài phút sau, Yusite đứng ở nhà hàng trong đại sảnh, liếc trộm một cái Campbell đang cùng đi người quen ngang qua chào hỏi, đột nhiên có chút hối hận tự mình mở lời mời ban nãy. “Ở trên đường lớn 58 có không ít nhà hàng…” Lúc này mới lo lắng đến tiêu phí đã quá muộn, hắn nghĩ thầm, vì vậy kiên trì nói: “Có lẽ, chúng ta đến nhà hàng Palm Court…”

“Nếu ngài đồng ý… Tôi có một đề xuất tốt hơn.”

Yusite có chút nghi hoặc, vẫn là khách khí gật đầu đồng ý. Chỉ thấy Campbell rất nhanh đến nhà hàng ở đại sảnh nói mấy câu, liền quay đầu lại mời Yusite đi theo y đến trước thang máy.

“Xin hỏi, chúng ta đang đi đâu?” Yusite thăm dò hỏi.

“Lên lầu.” Đi vào thang máy, Campbell nhấn nút chọn tầng hai mươi mốt.

Yusite không khỏi kinh ngạc, “Tôi không biết ở trên có nhà hàng?”

“Quả thực là không có.” Campbell mỉm cười, “Bất quá, ngài vừa gật đầu 『 đồng ý 』 đúng không?”

Yusite nhìn Campbell, phát hiện trong ánh mắt ôn nhu và thiện lương của y, tựa hồ lóe ra một chút giảo hoạt.

Lên đến tầng hai mươi mốt, Campbell dẫn đầu đi đến trước một cánh cửa, lấy thẻ từ mở cửa, “Mời vào.”

“Quấy rầy.” Yusite thận trọng đi vào, không khỏi ngẩn người, lập tức hít sâu một hơi giữ bình tĩnh: Hắn đang đứng ở lối vào của căn hộ rộng lớn hai tầng xa hoa, tổng thể trang trí theo Louis XVI Style, tầng dưới là phòng khách, thư phòng, tầng trên còn lại là phòng ngủ gắn với mái. Ở bên cạnh huyền quan trên bàn hình bán nguyệt đặt co một mâm hoa quả tươi cùng một thùng rượu sâm banh ướp lạnh, mâm bạc trên bàn trong phòng khách bày đặt bộ trà cụ bằng thủy tinh.

“Royal Terrace Suite, 『phúc lợi 』mà hiệp hội cung cấp, phòng cho tôi nghỉ ngơi trong suốt hội đàm, coi như một phần thù lao.” Campbell hơi đùa giỡn: “Hiện tại đúng lúc dùng đến.”

“Thì ra là thế…” Yusite thuận miệng trả lời, trong lòng bắt đầu có chút dự cảm khó xử, “Hiệp hội y học khoa tim mạch quốc gia quả nhiên tài lực kinh người.”

“Yusite tiên sinh, tôi đem tư liệu thuyết trình trong hội đàm để ở chỗ này.” Không biết có phải bởi vì đọc được tâm tư của ục Tư Đặc hay không, Campbell lập tức giải thích, “Tuy rằng không tính là kho tàng trí tuệ cuối cùng, nhưng đã cũng đủ giải đáp vấn đề ở hội đàm, ngài nói có đúng không?”

Yusite hướng bàn làm việc nhìn qua, quả nhiên thấy một máy máy vi tính có bút ký, sách và một xấp hồ sơ; xem ra là hắn đa nghi, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Hai tay hắn chìa ra hai bên, “Xin lỗi, tôi lại nghĩ sai…”

“Tôi nguyện ý để ngài phỏng vấn.” Campbell lộ ra bộ dáng tươi cười thân mật: “Đương nhiên, cũng không phải là không có điều kiện nào.”

Yusite đề phòng nhìn đối phương, Campbell lại một bộ an tâm như không có chuyện gì. Yusite đang muốn thăm dò “điều kiện” là cái gì, còn chưa kịp mở miệng, tiếng chuông thanh thúy liền vang lên hai tiếng: Hai bồi bàn mặc đồng phục đen đúng lúc mang Room Service đưa đến.

“Phi thường đúng giờ.” Campbell nhìn đồng hồ, rồi quay đầu đối Yusite nói: “Ngài không ngại, chúng ta có thể dùng cơm trước không?”

Trong lúc bồi bàn linh hoạt mà chuyên nghiệp hầu hạ, Yusite cầm dao nĩa thuần bạc, thưởng thức cá tuyết Iceland trên dĩa sứ, gan ngỗng Pháp, rau diếp xoăn của Bỉ nhồi pho mát Fourme d ‘Ambert, măng tây mềm và salad bơ, quả sung tươi, dùng ly rượu thủy tinh uống Krug Rose. Ngồi đối diện đang cùng hắn vui vẻ nói chuyện chính là một danh y mặc âu phục được đặt của Brooks Brothers, mang đồng hồ Omega, anh tuấn nho nhã; hắn cảm giác mình căn bản là wrong man in the right place, cao thượng xa hoa tiếp xúc cùng mình không hợp.

Yusite phi thường xác định bản thân đang xông vào một giấc mộng không thuộc về hắn.

Lúc dùng cơm, Campbell cầm máy vi tính và nghiên cứu số liệu đến phòng khách, ngồi trên ghế sa lon, để cho Yusite tự do phỏng vấn. Yusite đưa ra rất nhiều vấn đề về thủ thuật Rastelli, phẫu thuật đặt ống thông xuyên động mạch tim; Campbell kiên trì giải đáp, đột nhiên hỏi ngược lại: “Ngài rốt cuộc làm cho nhà xuất bản nào?”

“Cái gì?”

“Tôi rất hiếu kỳ, bài tin tức này của ngài sẽ được đăng ở trên tờ báo nào?” Campbell cười nói, đồng thời đứng dậy đi tới quầy bar chuẩn bị hai ly Chivas Regal.

Yusite liếm môi, nói: “Ách… Bí mật, tôi còn chưa ký hợp đồng xuất bản.”

“Ác, ngài là Free lance(người làm nghề tự do).” Campbell đã đi tới bên cạnh Yusite, đem một ly rượu đưa cho hắn.”Mạo muội xin hỏi:『phỏng vấn 』ngày hôm nay, có thể cho ngài bao nhiêu lợi tức?”

“Cái này tôi không thể…” Lúc Yusite đang muốn nhận ly rượu, tay Campbell lại trượt, dịch thể màu vàng thẫm trong ly toàn bộ đổ trên người Yusite, “Chết tiệt…”

“Thật xin lỗi.” Campbell lập tức cầm khăn, ý muốn thay Yusite lau; Yusite theo bản năng đẩy đối phương ra, “Không, không sao, dù sao cũng là đồ cũ.” Trong miệng nói như vậy, kỳ thực nhưng trong lòng oán giận đối phương liều lĩnh: Cũ thì cũ, đây cũng là bộ tây trang tốt nhất của hắn.

“Tôi từ trong thâm tâm mong muốn tiền nhuận bút của bài phỏng vấn hôm nay có thể đủ để chi trả phí giặt ủi.” Campbell cố ý tiếp tục lau. Trong lúc bất chợt, y bắt được hai cổ tay của Yusite, bất thình lình bẻ ra sau lưng, “… Có lẽ, cũng đủ để mời một luật sư tốt giữ lại mạng nhỏ cho ngài… Bởi vì, ngài nên biết, luật sư của tôi là một người tàn nhẫn.”

“Tôi không hiểu… Khảm, bác sĩ Campbell, ngài đang làm gì?” Cử động của đối phương dọa Yusite giật mình, cảm giác hai tay cổ tay bị Campbell lấy thứ gì đó bằng nhựa vững chắc khóa lại, “Ngài có thể đã hiểu lầm cái gì…”

Yusite kinh hoảng ngẩng đầu, phát hiện Campbell trong nháy mắt trở nên biểu tình âm hàn, nhãn thần lãnh khốc, tệ nhất chính là hắn căn bản không biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, lẽ nào bác sĩ này là một ác ma khoác áo bào trắng, bề ngoài tao nhã, nhưng thật ra là tên biến thái mê giết người? Yusite bắt đầu khẩn trương, mồ hôi lạnh không khỏi ứa ra; hai tay bị buộc ở sau lưng không ngừng giãy dụa, nhưng mặc kệ nỗ lực nhiều thể nào cũng không thể giãy ra, chỉ khiến cổ tay thêm đau đớn.

Mấy giây trước, rõ ràng còn là một hồi mộng đẹp; thế nào nháy mắt lại biến thành ác mộng đáng sợ?

“Yusite tiên sinh, tôi đích xác không có uống qua nước suối trí tuệ, nhưng tuyệt đối không phải người ngu ngốc.” Campbell lạnh lùng nói, đồng thời đem Yusite nắm lên, bắt đầu ở trên người hắn tìm tòi, “Vấn đề của ngài quá chuyên nghiệp, hơn nữa thực tế, hơn phân nửa đều liên quan đến kinh nghiệm lâm sàng, tôi phải thừa nhận, ngay cả học sinh ưu tú nhất của học viện y cũng chưa chắc hỏi ra mấy vấn đề này.”

Campbell đầu tiên lục áo khoác của Yusite, không ngừng tìm kiếm trong quần, đem toàn bộ mọi thứ trong túi móc ra; động tác nghiêm khắc thô lỗ của y giống như đối đãi với phần tử khủng bố vậy, thậm chí lúc chạm vào bộ vị tư mật trên người Yusite, chỉ khiến Yusite cảm thấy sợ hãi, mà không phải là dâm loạn.”Tôi tin tưởng đa số báo chí sẽ không đăng những giảng giải khoa học thâm sâu như vậy, chỉ có tạp chí khoa học mới có thể.” Đồng thời soát người, Campbell nói tiếp: “Tựa như ngài có thể tưởng tượng, tôi đối với tất cả chuyên mục y học đều khá quen thuộc… Thế nhưng, tôi chưa từng nghe qua đại danh của ngài —— đắc tội.”

Tiếp đó, Campbell đem áo khoác trên người Yusite cố sức kéo tới cổ tay, cuối cùng, xé mở áo sơ mi của hắn; sau đó đưa đẩy ngã hắn ở trên ghế sa lon, mở thắt lưng, cố sức cởi hắn quần. Y tỉ mỉ kiểm tra quần áo bao gồm vải lót, phần mối ghép, ngay cả vớ cũng không buông tha.”Ngài là gián điệp, tên Howard kia đến tột cùng cho ngài bao nhiêu cái tốt, hay là hắn chia hoa hồng cho ngài bao nhiêu?”

“Ngài… Hoàn toàn hiểu lầm rồi! Tôi không phải là gián điệp!” Yusite vội vàng giải thích, hắn hoảng sợ lại căng thẳng gần như khóc; Campbell lại không lưu tình chút nào xoay người hắn, tiếp tục ở trên người hắn lục lọi, “Nói! Thiết bị quieting(ta cũng không biết nó là gì), máy ghi âm hay bất luận dụng cụ do thám nào rốt cuộc dấu ở nơi nào?”

Tiếp tục thô lỗ vô tình soát người một trận xong, Campbell bắt đầu có chút nghi hoặc, tầm mắt của y chuyển hướng đến điện thoại đi dộng của Yusite: Một cái Motorola khá cũ, thậm chí không có chức năng chụp ảnh, thập phần khả nghi. Suy nghĩ một chút, y bỗng nhiên đem di động đập vỡ, linh kiện nhỏ bên trong trong nháy mắt bắn ra, rải rác đầy đất.

“Không! Điện thoại di động của tôi…” Yusite nhịn không được kêu rên, “Đừng như vậy…”

Campbell rốt cục đứng lên, không nói nhìn Yusite ngã nằm trên đất, cực kỳ chật vật: Tóc rối tung, quần áo rách nát không ngay ngắn, toàn thân trên dưới chỉ còn một cái quần lót màu trắng; trên mặt biểu tình vừa nhục nhã vừa sợ hãi.

Tiếp đó, y lần thứ hai nhìn mấy thứ mình tìm ra: Tiền lẻ, khăn tay, biên lai nhỏ, thẻ từ, mấy phiếu giảm giá, và linh kiện cảu di dộng cũ, đều là chút vật nhỏ không quan trọng.

“… Ông trời của tôi…” Campbell đột nhiên sửng sốt, cố sức gõ trán một cái, sau đó vạn phần hối hận nhắm hai mắt lại, từ từ quỳ gối bên người Yusite. Qua một lúc lâu mới gian nan mà lúng túng mở miệng: “… Tôi không biết làm sao để bày tỏ sám hối chân thành nhất trong lòng… Đối với ngài làm ra hành động mạo phạm thất lễ như vậy… Ngài có thể yêu cầu bồi thường bất cứ cái gì, tôi tuyệt đối sẽ đồng ý trả tiền…”

Yusite quay mặt sang chỗ khác: “Tiền không thể giải quyết tất cả.”

“Vậy thế nào mới có thể làm cho ngài tha thứ một chút cho hành vi ngu muội như vậy, vô tri, đê tiện, thô bỉ lại tự cho là đúng của tôi?”

“Cởi trói cho tôi, có lẽ là một bắt đầu tốt.” Yusite cau mày, ủy khuất nói.

Campbell lúc này mới giống như nhớ tới, tìm một con dao đem dây nhựa buộc trên tay Yusite cắt. Sau đó, khi y đang muốn nâng Yusite lên, Yusite lại tự mình xoay người bò lên, “Đừng … chạm vào tôi nữa.”

Campbell vẫn là đem áo khoác cởi ra, khoác lên vai Yusite. Yusite ngồi trên ghế sa lon, xoa các đốt ngón tay của mình, cúi đầu, nhìn thấy Ralph Lauren bị xé nát, bộ quần áo tốt duy nhất của hắn, cùng với tiền lẻ, thẻ giảm giá, đột nhiên cảm thấy cực độ bất kham. Kết quả, kì nghỉ của hắn hẳn là kết thúc như thế này —— thậm chí còn chưa hết ba ngày.

Hắn căn bản không nên tới, cái gì Plaza Hotel, cái gì khánh sinh(chúc mừng sinh nhật), cái gì mát xa thư giãn, cái gì mộng đẹp; nếu là nói “nạp điện lại” hoặc “nghỉ ngơi là vì một chặng đường dài” cũng không phải là thù lao mà trong đời hắn có thể hưởng. Một người giống như hắn vậy, tựa như sợi dây thun co dãn đến đứt, căn bản hẳn là trực tiếp vứt bỏ, không thể khôi phục lại.

“Tôi căn bản không nên tới… Quấy rầy.” Yusite chỉ nhặt thẻ phòng trên đất lên, đem áo khoác trên người đặt sang một bên; ảm đạm đứng lên, cúi đầu, một thân chật vật đi tới cửa.

“Xin ngài, xin dừng bước, ở lại chỗ này một đêm.” Campbell vội vàng vọt tới trước mặt Yusite, đem hai tay nâng ở trước ngực, khẩn cầu đối phương: “Xin ngài cho tôi một cơ hội để tôi nói lời xin lỗi… Cho dù là nhỏ nhất.”

Yusite cúi đầu như trước, lại dừng bước.”Hiện tại, mời ngài ngồi trở lại trên ghế sa lon, được không?” Campbell ôn nhu nói, dẫn dắt đối phương ngồi xuống. Sau đó, y thật nhanh lấy ra túi xách, cũng từ trong quầy bar tìm ra một chai Remy Martin XO, rót một ly đặt trước mặt Yusite, “Ngài có thể muốn uống một chút… Bình tĩnh lại…”

Yusite cũng không nhận ly rượu, chỉ là ngồi yên. Campbell ngồi xổm trước mặt Yusite, “Xin ngài đưa tay cho tôi…” Tự biết những lời này nghe quái dị, cũng không phải là mời người cùng nhảy ở vũ hội. Yusite vẫn là bất động, Campbell bắt đầu có chút khẩn trương, “Tôi hiện tại muốn chạm vào tay của ngài… Chỉ là kiểm tra, được không?” Vừa nói, hắn nhẹ nhàng nắm tay phải của Yusite, thấy trên cổ tay đã bị dây nhựa siết đến rách da rướm máu, hắn trước tiên tiêu độc cho vết thương, từ trong túi xách tìm ra một ống thuốc mỡ nhỏ, “Đây là thuốc mỡ được nghiên cứu mới nhất, dùng rất tốt… Phục hồi như cũ nhanh, khả năng dị ứng thấp cũng sẽ không lưu lại dấu vết…” Campbell lẩm bẩm nói: “Trong túi của bác sĩ luôn luôn có chút đồ dùng chữa bệnh… Ngài có cần một ít thuốc an thần không?”

“Tôi thực sự phi thường phi thường xin lỗi.” Sau khi thoa thuốc cho hai tay của Yusite, Campbell nhân cơ hội nắm chặt, “Tôi cho rằng ngài là gián điệp do Steven · Howard phái tới, muốn đánh cắp tư liệu nghiên cứu mới nhất của tôi.”

“Tin tưởng ngài so với tôi hiểu rõ hơn mặt tối của giới học thuật. Để nghiên cứu luận văn mà giấu kín, ăn cắp tư liệu, loại chuyện ấu trĩ này nhìn mãi quen mắt. Howard đã sớm không phải là lần đầu tiên muốn đánh cắp nghiên cứu của tôi; thời điểm đầu tiên, hắn làm bộ đến phòng nghiên cứu của tôi thỉnh giáo một vài vấn đề, trộm báo cáo nghiên cứu của tôi xuất bản; lần gần đây nhất, hắn tìm một nghiên cứu sinh trà trộn vào y viện, kết quả bị người bắt quả tang; tôi kiện một năm, tuy rằng thắng kiện nhận được bồi thường, lại không có biện pháp ngăn chặn hắn, bởi vì hắn đem trách nhiệm đổ lên người nghiên cứu sinh kia.” Campbell giải thích: “Hiện tại… Bởi ngày cuối tôi sẽ nói một phần về nghiên cứu luận văn về TAP (mở rộng đường ra tâm thất phải) van, mới có thể cho rằng Howard lại bày mánh cũ…”

“TAP… Là trường hợp Tetralogy of Fallot (tứ chứng Fallot) sao?” Yusite đột nhiên mở miệng.

Nghe được đối phương nói, Campbell hơi thở dài, ngược lại ngồi bên cạnh hắn, mỉm cười nói: “Đúng. Tổng hợp các nghiên cứu trường hợp TOF hơn nữa MAPCA(trường hợp cực đoan của tứ chứng Fallot).”

Yusite gật đầu, không nói thêm gì; chỉ là cầm ly rượu lên uống một ngụm. Campbell trầm mặc nhìn chằm chằm mặt Yusite một lúc lâu, mới mở miệng: “Tôi không quá tin tưởng cái gọi là『 vận mệnh trùng hợp 』…” Y lộ ra nụ cười xấu hổ, “Một người bất kể ngoại hình và tâm trí đều vừa vặn đúng sở thích của tôi, làm sao có thể đột nhiên như vậy, không hề cầu xin lại đến trước mặt tôi.”

Yusite kinh ngạc nhìn Campbell, “Cảm tạ, tôi có thể nhận lời xin lỗi của ngài.” Hắn biết tuổi tác của mình từ lâu đã không còn khiến người thèm nhỏ dãi, người trước mắt này lại nghĩ hết biện pháp cố gắng lấy lòng, trái lại càng khiến hắn thêm khó chịu, “Thứ cho tôi nói thẳng, với điều kiện của ngài ——” hắn nhún vai, “Có thể dễ dàng tìm được bất cứ đối tượng nào phù hợp với sở thích của ngài, cho nên ngài không cần vì xin lỗi mà cúi người nịnh nọt, tôi biết mình là người có bao nhiêu phân lượng.”

Campbell khẽ nhếch chân mày, “Thân là bác sĩ ngoại khoa tim mạch, tôi biết tim đập do sinh lý cùng tim đập do tình cảm dục vọng là không đồng dạng; cũng hiểu rõ triệu chứng tim đập nhanh cùng rung động khi thích đối tượng có khác biệt cực lớn.” Y nhìn thẳng vào con mắt xanh của Yusite, “Tôi biết lúc tôi thấy ngài thì tim đập rộn lên là thuộc về loại nào.”

Campbell thẳng thắn khiến Yusite ngạc nhiên, theo bản năng lui về sau một chút, qua vài giây, hắn cười gượng hai tiếng: “Khảm, bác sĩ Campbell, ngài đang đùa…”

Lời của hắn còn chưa kịp nói xong, Campbell đã hôn lên môi của hắn.

Đăng bởi: admin