• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm.

Giang Lăng bị tiếng chuông cửa đánh thức, vừa vặn trước khi đồng hồ báo thức kêu, hôm nay cậu đã hẹn Cố Trung và ông chủ Mai cùng nhau ăn cơm, không thể thất hứa. Huống hồ Giang Lăng cũng không hi vọng Cố Trung nghĩ xấu rằng cậu và Ngụy Tần đang ở trên giường.

Tắm rửa xong đi ra, nghe được bên ngoài có động tĩnh, Giang Lăng dự định đi ra ngoài chào hỏi trước, nhân tiện hỏi Ngụy Tần có cần gì không.

Cậu thân thể xích lõa kéo cửa ra, người kia nghe được âm thanh cũng nghiêng đầu lại —— hai người nhìn nhau sửng sốt.

“A... ” người nọ chớp mắt mấy cái, chẳng biết nói gì cho phải.

Giang Lăng đóng sầm cửa lại.

Cậu không nhìn lầm, nam nhân vóc người không cao to kia đang đứng ở trên bàn sách, mặc một cái tạp dề hoa cùng cái khăn nhỏ trùm đầu, dùng chổi lông gà quét mạng nhện trong góc tường... Được rồi, trên cằm còn có một chút ria mép, khá dày.

“Chuyện đó... thật ngại quá... ” nam nhân hướng phòng ngăn bằng thủy tinh mà nói lớn, “Em tưởng anh đi rồi, nên mới bắt đầu làm việc.”

Giang Lăng nhíu mày, bên ngoài có thể nhìn thấy rất rõ ràng tất cả những gì trong phòng ngăn, cậu ta bị mù hả trời?!

“Nếu không tiện vậy em đi ra ngoài trước.... Ơ a! ” nam nhân nhảy xuống khỏi bàn sách, thiếu chút nữa là trật chân.

Giang Lăng không kiên nhẫn than nhẹ, nhanh chóng mặc quần áo vào, kéo cửa ra, thái độ thù địch nhìn chằm chằm tên khăn đội đầu nam: “Ngụy Tần đâu?”

“Anh ấy đi làm rồi. ” khăn đội đầu nam vuốt vuốt chổi lông gà, dáng tươi cười có chút dè dặt, “Em là Thôi Cát, anh có thể gọi em là Tiểu Cát...”

Giang Lăng diện vô biểu tình, không trả lời.

Không còn thời gian dây dưa với cậu ta nữa, Giang Lăng trầm mặc mặc áo khoác vào, chuẩn bị rời đi.

“Đợi một chút. ” Thôi Cát gọi cậu lại.

Giang Lăng dừng lại, quay đầu.

Thôi Cát mang hộp đồ ăn trên bàn trà đi đến, có chút ngại ngùng nói: “Bữa sáng.”

Giang Lăng đảo mắt nhìn thức ăn được làm rất hoa mỹ, là bữa sáng vừa mới làm xong, lạnh lùng nói: “Tôi cần đi gấp, cậu ăn đi. ” nói xong rời đi.

Thôi Cát có chút thất vọng, những lời hai người này nói không khác nhau một chữ. Tốt xấu gì cậu ta cũng vừa đáp máy bay liền gấp gáp quay về, cực khổ vất vả làm điểm tâm còn quét dọn vệ sinh, kết quả lại không không có người nào quan tâm.

Cậu ta giật cái khăn trên đầu xuống, mái tóc xoăn màu nâu hơi dài lộ ra, có người nói cậu ta lớn lên giống con gái, cậu ta liền trở thành tiểu hồ tử, kết quả vẫn không có cô gái nào để ý cậu ta, cậu ta chẳng quan tâm, dù sao cậu ta cũng không thích con gái.

Thôi Cát cởi tạp dề ra, mở cửa kéo từng cái vali về phòng của mình.

Cậu ta đã quét tước căn biệt thự hoàn toàn sạch sẽ, nhưng căn phòng của mình lại là một đống hỗn độn, giá vẽ cùng dụng cụ vẽ tranh vứt lung tung trên mặt đất ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, màu nước cũng tung tóe khắp nơi, ngay cả đệm giường cũng không tránh khỏi bị quệt vào, chỗ góc tường là một chồng sách mỹ thuật chất cao nửa người, vô cùng bừa bộn; còn có một bức tranh đang vẽ giữa chừng vẫn còn đặt trên giá vẽ, xem tình trạng chắc phải làm lại từ đầu rồi.

Thôi Cát xê dịch đồ đạc chừa ra một chỗ trống, mở vali ra, cẩn thận từng chút một lấy từng khung tranh ra, sửa sang lại.

Ông chủ Mai uống rất nhiều, lão vỗ bàn, không ngừng nói OK OK với những yêu cầu mà Giang Lăng đưa ra, giống như Giang Lăng là chi giao tám đời của lão.

Cố Trung tuy rằng quầng thâm dưới mắt đã hết rồi, nhưng sắc mặt thì lại vô cùng u ám.

Thừa lúc ông chủ Mai đi vệ sinh, Giang Lăng nhìn chằm chằm Cố Trung giống như nhìn thấy quỷ: “Anh làm sao vậy, thận hư hả?”

Cố Trung tiến đến bên tai Giang Lăng nhỏ giọng nói: “Anh cảm thấy lão ta không phải là loại tốt lành gì.”

Giang Lăng không phản đối hừ một tiếng: “Một tên cho vay nặng lãi như lão ta thì có cái gì tốt lành.”

Cố Trung có chút nóng ruột: “Lão ta cũng có trong tay vài thủ hạ, lão dễ dàng đáp ứng em như vậy, đằng sau chắc sẽ có vài hành động nào đó...”

Giang Lăng than nhẹ: “Anh đừng nói nhảm nữa, đi trả tiền đi.”

Cố Trung đành xuống lầu tính tiền.

Ông chủ Mai trở về, vừa thấy Cố Trung đã đi mất, tròng mắt liền đảo qua đảo lại.

“Ai, ngài nói xem, Mai Bách Cường tôi thật sảng khoái quá ~ ” Ông chủ Mai vui vẻ nói.

Giang Lăng cười, không nói chuyện.

Mai Bách Cường xê người đến bên cạnh Giang Lăng, bàn tay không yên phận: “Ngài sao lại không có biểu hiện gì vậy a? ” lão nở nụ cười dâm đãng sờ lên đùi Giang Lăng.

Giang Lăng mê hoặc cười, lo lắng nói: “Ông chủ Mai, những lợi ích ngài mang đến cho tôi, dù có liếm ngón chân của tôi cũng không đủ.”

Mai Bách Cường sửng sốt không nghe ra Giang Lăng đang không vui, ưỡn ngực nghiêm mặt nói tiếp: “Về việc trích phần trăm ngài muốn bao nhiêu phần cũng được, sau này chúng ta còn sẽ ‘hợp tác lâu dài’ mà...”

Nhìn Ông chủ Mai lúc nói chuyện lông mày cứ nhướn lên hạ xuống, Giang Lăng không thể nhịn được nữa, khí thế như tia chớp rút dao găm ra hướng đũng quần của Mai Bách Cường, xoẹt một tiếng, của quý liền lọt ra ngoài.

Mai Bách Cường sợ đến tròng mắt thiếu chút nữa là rơi xuống.

Giang Lăng cười khẽ: “Cảm tạ ông chủ Mai đã nâng đỡ, hay là trước tiên để tôi giúp ngài tiết hỏa nhé?”

Mai Bách Cường không dám động, trừng mắt nhìn Giang Lăng.

“Tôi đếm ba tiếng, ” Giang Lăng tỉnh bơ nói, “Nếu ông còn không đi, tôi sẽ cắt cái thứ đồ chơi này xuống rồi nhét vào miệng ông.”

“Ba, hai...”

Còn chưa đếm xong, Mai Bách Cường đã túm đũng quần chạy ra khỏi ghế, sợ đến muốn tè ra quần.

Cố Trung trở về, sửng sốt: “Người đâu?”

Giang Lăng thờ ơ ném con dao găm vào thùng rác, khinh bỉ nói: “Bẩn chết được.”

Cố Trung sau gáy mồ hôi chảy ra như suối.

Ban đêm, Giang Lăng và các huynh đệ uống rượu xong, giao hết mọi việc cho Cố Trung, liền trực tiếp trở về “nhà Ngụy Tần”, cách nói này cũng không đúng lắm, Ngụy Tần đã cho Giang Lăng chìa khóa nhà, nơi này cũng đã trở thành nhà của Giang Lăng, chỉ là Giang Lăng không cho là như vậy.

Giang Lăng đẩy cửa ra, đã nhìn thấy Thôi Cát và Ngụy Tần ở trong phòng khách nói chuyện.

“Lần này triển lãm tranh ở Áo, chuyến đi này thực sự rất đáng giá! ” Thôi Cát tinh thần rất hưng phấn, “Tranh của em đã bán được năm bức nha! Lần đầu tiên được thành quả tốt như vậy.”

Ngụy Tần gật đầu, ánh mắt khen ngợi: “Cậu kiếm lời không ít nhỉ.”

Thôi Cát đỏ mặt cười hì hì.

Giang Lăng nheo mắt lại, cảm thấy nụ cười của Thôi Cát thật ngứa mắt.

“Em có để lại mấy bức cho phòng tranh bên đó, những thứ khác đều cầm về hết rồi. ” Thôi Cát đột nhiên phát giác, “A? Tiểu Lăng về rồi.”

Ngụy Tần xoay người nhìn Giang Lăng.

Giang Lăng thay dép, nhìn sang Thôi Cát, lạnh lùng nói: “Đừng gọi tôi là Tiểu Lăng, chúng ta không thân thiết đến mức đó.”

“A... ” Thôi Cát nghẹn lời, biểu tình bối rối.

Giang Lăng bỏ lại hai người, trực tiếp lên lầu hai.

“Trên đường đã vất vả rồi, cậu nghỉ ngơi sớm đi. ” Ngụy Tần vỗ vỗ vai Thôi Cát, ôn hòa nói.

Thôi Cát phục hồi tinh thần lại, miễn cưỡng cười nói: “Em đi phơi chiếc chăn rồi đi ngủ.”

Ngụy Tần vào phòng, nghe thấy Giang Lăng đang tắm trong phòng ngăn.

Hắn nới lỏng cà vạt, lười biếng ngồi trên sô pha.

Giang Lăng tắm rửa xong đi ra, thân thể xích lõa đi tới bên cạnh Ngụy Tần quỳ xuống, cung kính gọi chủ nhân.

Ngụy Tần kéo dây xích, Giang Lăng dịch người tới trước, ngẩng mặt lên.

Nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Giang Lăng, Ngụy Tần hỏi: “Tâm trạng không tốt sao?”

Giang Lăng không đáp lời.

Ngụy Tần ngữ khí bình thản: “Là có người đắc tội với em hả?”

Bị Ngụy Tần nhìn ra, Giang Lăng đơn giản nói: “Ừm, một người tên là Mai Bách Cường.”

“Mai Bách Cường?... ” Ngụy Tần suy nghĩ một chút, “Có phải là cái tên cho vay nặng lãi?”

Giang Lăng sửng sốt: “Anh biết lão sao?”

Ngụy Tần ánh mắt kỳ quái nhìn Giang Lăng: “Chuyện trước kia, em thực sự một điểm cũng không biết?”

Giang Lăng lắc đầu: “Chỉ điều tra đại khái thôi.”

Ngụy Tần bất đắc dĩ lắc đầu: “Năm đó lúc cha của em Giang Vĩnh Hoành tới cầu xin Ngụy Diễm, Ngụy Diễm đang định rửa tay chậu vàng, ông ta mở công ty rửa tiền, bề ngoài thì là rửa tay chậu vàng, sau lưng là lợi dụng Giang Vĩnh Hoành chiếm lấy sản nghiệp đen, cái gọi là cho cha em tài nguyên phát triển bang hội, chỉ là một cái cớ ngụy trang mà thôi.”

Giang Lăng chớp mắt mấy cái: “Cha của em bị lừa?”

“Không hẳn, ngay từ đầu là ông ta tự nguyện. ” Ngụy Tần kiên nhẫn nói, “Sau này Giang Vĩnh Hoành phát hiện Ngụy Diễm không chỉ muốn có ông ta ở trên giường, còn muốn hoàn toàn nắm giữ toàn bộ bang phái, ông ta liền hoàn toàn trở mặt, không chỉ đoạn tuyệt tất cả với Ngụy Diễm, còn cùng người phụ nữ khác kết hôn rồi sinh ra em.”

Giang Lăng nhíu mày: “Nói giống như anh lớn hơn em rất nhiều vậy.”

Ngụy Tần cười: “Cùng tên cáo già Ngụy Diễm sống dưới một mái nhà, cũng không hạnh phúc hơn em đâu.”

Giang Lăng suy nghĩ, cũng đúng, sự biến thái của Ngụy Diễm cậu thấu hiểu rất rõ.

“Sau khi Giang Vĩnh Hoành đoạn tuyệt quan hệ, Ngụy Diễm cũng không có tâm tư tiếp tục sản nghiệp đen nữa. ” Ngụy Tần nói tiếp, “Tuy rằng hiện tại công ty và giới hắc đạo không liên quan tới nhau, nhưng những chuyện liên quan đến người đi trước, sẽ còn ảnh hưởng đến tôi.”

Giang Lăng rũ mắt xuống, cậu đột nhiên ý thức được cậu đang cùng Ngụy Tần bình đẳng nói chuyện, hình như đây là lần đầu tiên…

Giang Lăng điều chỉnh tâm tình, mỉm cười: “Chủ nhân, cần hầu hạ không? ” cậu chủ động kết thúc trò chuyện, cảm giác bình đẳng này khiến cậu bất an.

“Ừm. ” Ngụy Tần vuốt ve cái cằm mềm mại của cậu, “Tẩy rửa sạch sẽ chưa?”

Giang Lăng thuận theo gật đầu.

Ngụy Tần rất hài lòng: “Lên giường nằm úp sấp.”

Ngụy Tần nhẹ nhàng vuốt ve đầu nhũ Giang Lăng, khiến chúng nó đứng thẳng, dùng kẹp đầu nhũ kẹp vào, sau đó thoa dầu bôi trơn khắp dương vật giả chậm rãi nhét vào hậu đình của cậu.

Ngụy Tần mở nút rung, nhất thời, ba chỗ tâm địa chấn song song pháo oanh đại não, Giang Lăng không nhịn được rên rỉ một tiếng.

“Nằm cho tốt. ” Ngụy Tần vỗ vỗ mông Giang Lăng, “Đêm nay em mang cái này ngủ.”

“Ưm... ” Giang Lăng hô hấp hỗn loạn, miễn cưỡng trả lời.

Nghe thấy âm thanh Ngụy Tần đóng cửa phòng tắm, Giang Lăng níu lấy đệm chăn, ngăn không được tiếng rên rỉ phát ra, khoái lạc từ đầu nhũ, cửa huyệt, từ sâu trong thân thể song song tập kích tới, lý trí bị đánh mất, thân thể dường như đã trở thành một khối thể xác tràn ngập nhục dục...

Mỗi một giây đều trở nên dài dằng dặc, Giang Lăng lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, phân thân không tự chủ đứng thẳng, Ngụy Tần luôn dùng đủ loại biện pháp khiến cậu chỉ cần bị đụng chạm một chút là có thể cương, giống như đang chế giễu sự dâm đãng của cậu.

Giang Lăng tận lực thả lỏng thân thể, đè nén xung động từ máy rung, nhưng không thể đè nén sự khát cầu của thân thể, vừa nghĩ tới tính khí kinh người của Ngụy Tần, trái tim của cậu đập thình thịch.

Giang Lăng không có khái niệm thời gian, không biết cậu đã đợi bao lâu.

Ngụy Tần tắm xong đi ra, nhìn thấy tiểu sủng vật của hắn đang nằm ở trên giường rên rỉ, không khỏi trong lòng ấm áp, dục hỏa bốc lên.

Ngụy Tần ngồi bên giường, một chân ở dưới giường, một chân chống lên, ý bảo Giang Lăng bò qua.

Giang Lăng dịch lên trước, ngoan ngoãn đem tính khí đang bừng bừng phấn chấn trước mặt ngậm vào trong miệng. Ngụy Tần vuốt ve đầu Giang Lăng, đem phân thân ép vào cổ họng cậu, lợi dụng phản nôn để kích thích phân thân.

Dục vọng giống như sóng ngầm bao phủ lấy lý trí, Giang Lăng hai mắt rưng rưng, vẻ mặt yếu đuối. Điểm mẫn cảm trong cơ thể liên tục bị kích thích, trong nháy mắt cậu hồi tưởng lại lúc cự vật của Ngụy Tần xâm nhập vào tràng bích của mình, cảm giác dục vọng tràn ngập giống như nổ tung ở trong người... Giang Lăng tim đập rộn lên, nhìn cự bổng trước mắt, không cách nào khống chế được sự kích động.

Nhìn thấy Giang Lăng ra sức liếm mút như vậy, Ngụy Tần cúi người cầm lấy gốc dương vật giả, nhẹ nhàng đâm chọc...”Ưm...! ” Giang Lăng thốt lên tiếng rên rỉ.

Ngụy Tần vẻ mặt đắc ý, tiếp tục chuyển động kéo ra đưa vào. Giang Lăng hô hấp hỗn loạn, cậu liên tục đưa đỉnh phân thân tráng kiện vào hầu miệng, gần như điên cuồng mà mút vào.

Thân thể giống như bắt lửa, dù có ra sức liếm láp thế nào cũng không thể dập tắt ngọn lửa đang bùng nổ kia... Nước mắt xẹt qua hai gò má, Giang Lăng nhả phân thân ra, run rẩy van xin: “Chủ nhân... cầu anh chơi em…”

Lời nói xấu hổ như vậy từ trong miệng nói ra, trái tim Giang Lăng không chịu nổi áp lực, kinh hoàng không ngừng. Ngụy Tần nâng khuôn mặt xinh đẹp của Giang Lăng lên, mỉm cười nói: “Nhìn tôi, nói lại lần nữa xem.”

Hiểu rõ Ngụy Tần đang muốn hoàn toàn đánh nát tự tôn của cậu, Giang Lăng vẫn không cách nào chống đỡ dục vọng theo bản năng, đại não giống như bị thao túng, nỉ non nói lại một lần: “... Cầu xin anh... chơi em…”

Ngụy Tần cười, đứng dậy ra phía sau Giang Lăng, động tác thô bạo rút cái máy rung ra, sau đó trực tiếp đâm vào!”A!... ” Giang Lăng kêu lên thất thanh.

Ngụy Tần hơi thở cũng có chút hỗn loạn, hắn trên phạm vi lớn luật động, không do dự chút nào: “Xoa bóp bằng gậy rung không thỏa mãn được em, có phải như thế này mới đáp ứng được không?...”

“Ư... ưm... A!... a... ” Giang Lăng hoàn toàn không có tâm tư đáp lời, nước bọt không kịp nuốt xuống theo khóe môi chảy xuống.

Ngụy Tần giữ lấy eo Giang Lăng, đem phân thân to và dài đâm sâu vào trong thân thể cậu, mỗi một lần đâm vào đều kích thích Giang Lăng rên rỉ cuồng loạn.

Được một lúc, Ngụy Tần bảo Giang Lăng nằm xuống, thân thể đối diện nhau, tiếp tục luật động.

Lần đầu tiên dùng tư thế bình thường đối mặt với Ngụy Tần, Giang Lăng khẩn trương đến mức không biết nên nhìn chỗ nào, cắn răng đè xuống tiếng rên rỉ.

Nhìn ra sự e dè của Giang Lăng, Ngụy Tần đâm vào sâu bên trong rồi dừng lại, cười nói: “Tại sao không kêu nữa? Không phải vừa rồi em rên rỉ rất sung sướng sao.”

Giang Lăng đỏ mặt không nói lời nào.

Ngụy Tần cúi người, giữ lấy bờ vai cậu, phủ lên môi Giang Lăng. Nụ hôn mạnh mẽ cuồng nhiệt tập kích, Giang Lăng động tình đáp lại, cùng lúc, Ngụy Tần lần thứ hai luật động.

“Ưm... ” Giang Lăng khép mắt, lệ tình theo khóe mắt chảy xuống.

Ngụy Tần vuốt ve thái dương Giang Lăng, ôn nhu nói: “Giang Lăng, tôi muốn nhìn thấy con người thật của em. Bất kể là thuận theo, hay là chống cự, tôi đều hi vọng chúng phát ra từ nội tâm của em. ” Ngụy Tần vừa nói vừa luật động: “Mỗi một chỗ trên thân thể em tôi đều hiểu rõ, tôi thích thanh âm lúc ở trên giường của em, không có gì phải xấu hổ, hiểu chưa?”

Nghe lời Ngụy Tần nói toạc ra như vậy, Giang Lăng xấu hổ đến mức hai má ửng đỏ, dáng vẻ rất là khả ái.

Ngụy Tần không ôn nhu nữa, nắm hai chân Giang Lăng nâng lên cao, trên phạm vi lớn luật động!...”Ưm... A! ” Giang Lăng cảm giác như thân thể sắp bị đâm xuyên, trong cơ thể bị Ngụy Tần khuấy động đến dục hỏa tán loạn, phân thân tràn ra dịch thể, trên đỉnh trướng đỏ lên.

Ngụy Tần nhìn tiểu huyệt khả ái của Giang Lăng đang ngậm lấy phân thân to lớn của mình, mỗi lần đều nuốt vào tới nơi sâu nhất, không khỏi dục hỏa bốc lên. Hắn vừa tiến nhập, vừa vuốt ve nơi hạ thân của Giang Lăng, chốc chốc lại ấn ấn... Giang Lăng không thể kiềm nén nổi thanh âm dâm đãng của mình, cậu dùng mu bàn tay che mắt mình, gắt gao níu lấy đệm chăn.

Bàn tay Ngụy Tần giống như có ma tính, vuốt ve cậu hai ba cái liền khiến cậu muốn bắn ra, Giang Lăng rướn người, không tự chủ co rút hậu huyệt, lại khiến Ngụy Tần càng thêm đâm chọc kịch liệt.

Không lâu sau, Ngụy Tần đột nhiên hỏi: “Muốn bắn sao?”

Giang Lăng sửng sốt: “Muốn...”

Ngụy Tần không nói lời nào, cầm phân thân Giang Lăng lên, tùy tiện khuấy động hai cái, Giang Lăng liền kêu a a phóng ra.

Giang Lăng còn chưa bắn xong, Ngụy Tần đã đè lên hai chân cậu, tiếp tục đâm chọc.

“Ưm!... A... ” Giang Lăng nhíu mày, sau khi bắn xong thật không nên tiếp tục, nhưng lại bị Ngụy Tần đâm vào, cơ thể bị ép phải tiếp nhận khoái cảm, sự chống cự theo bản năng lại trỗi dậy... Giang Lăng phát điên mất, cậu gắt gao nắm chặt drap giường, khó chịu rên rỉ.

Ngụy Tần ác ý vuốt ve phân thân vẫn chưa mềm nhũn của Giang Lăng, mỉm cười hỏi: “Thích sao?”

Nước mắt chảy xuống khuôn mặt, Giang Lăng cau mày, đáng thương nói: “Chủ nhân... anh ức hiếp em…”

Ngụy Tần nở nụ cười: “Lần sau trước khi trả lời câu hỏi của tôi phải động não một chút. ” hắn cúi người hôn Giang Lăng, nụ hôn dịu dàng tỏ ý an ủi cậu. “

“Ưm… ” Giang Lăng chú tâm dây dưa với đầu lưỡi Ngụy Tần, cố gắng quên đi sự khó chịu nơi hạ thân.

Sau khi bắn ra tiểu huyệt vô cùng căng chặt, Ngụy Tần tăng tốc luật động một hồi, cũng phóng thích.

Ngụy Tần rút phân thân ra, thoải mái mà than một tiếng, nằm xuống cầm hộp thuốc lá.

Tách, điếu thuốc được châm lên. Ngụy Tần ôm Giang Lăng tựa ở đầu giường, hôn lên thái dương của cậu: “Giọng của em thật là dễ nghe.”

Giang Lăng mặt đỏ hết lên.

Ngụy Tần híp mắt, trong mắt lấp lánh như sao mai: “Lần sau phải kêu cho tôi nghe, được không?”

Giọng nói của Ngụy Tần có ma lực khiến cậu không thể chống cự, Giang Lăng tim đập thình thịch: “… Ừm...”

“Giang Lăng, ” Ngụy Tần nâng khuôn mặt Giang Lăng lên, mê luyến ngắm nhìn cậu, “Em thật đẹp. ” nói xong hôn lên.

Không có sự thô bạo cường thế, nụ hôn dịu dàng giống như đôi tình nhân đang trao nhau lời yêu thương, Giang Lăng nhất thời mê say, đắm chìm vào trong sự ôn nhu ngắn ngủi của Ngụy Tần mà không có cách nào thoát ra được.

Đăng bởi: admin