120 Ngày Nhìn Trộm

Chương 4: Chương 4




Người sau khi chết đi, nếu trong lòng còn điều gì đó chưa bằng lòng, thì

những vọng niệm sẽ còn lưu lại ở nhân gian, như cái xác không hồn du đãng

khắp trần thế, cho tới tận khi gặp được người thân mà không cách nào nói

chuyện được, thậm chí là nhìn thấy thi thể của chính mình thì mới chợt tỉnh ngộ,

hóa thành sương khói rồi tiêu tan.

Thôi Thiện tỉnh lại ở nhà tù trên không, trước mặt là một cái túi nilon.

Sau khi sảy thai, sốt cao nhiều ngày liên tục, các khớp đau buốt, đặc biệt là

những cơn đau quặn ở phần bụng dưới nhắc nhở cô ta rằng mình vẫn còn sống,

bao gồm cả thứ đồ kì lạ bất ngờ xuất hiện này - túi nilon in logo của một nhà

thuốc nào đó.

Đầu ngón tay vẫn có thể xê dịch được, khó nhọc mở chiếc túi ra, bên trong là

một bình nước khoáng, còn có đủ các loại thuốc, mỗi vỉ đều có mười mấy viên

con nhộng hoặc viên thuốc thường.

Chắc là ảo giác sinh ra sau khi bị sốt cao, ở trước mắt các vị thần tiên đang

hiển linh... Cô ta hướng về phía Thượng đế, Phật Tổ, Đức Mẹ Maria, Đường

Tăng, Khổng Tử, Quan Âm Bồ Tát, Hoàng Đại Tiên để cầu phúc, tráo trở thất

thường như thế quả thật quá thiếu thành kính, có thể chọn đấng chí tôn không?

Nhưng cô ta nhìn thấy hết sức rõ ràng: Đằng sau vị thuốc có in Aspirin1,

Paracetamol2 thuốc GMC3, thuốc giải độc Ngân Kiều4, Cephradine5 viên con

nhộng.

Run rẩy bóc thuốc dạng viên nén và viên con nhộng ra, nuốt một vốc lớn vào

trong cổ họng. Mấy ngày nay không được ăn gì nên việc uống thuốc trở nên rất

khó khăn. Dồn hết sức lực vào để mở nắp chai nước, vô cùng tiết chế đặt lên

trên môi, uống từng giọt từng giọt một. Thuốc đông thuốc tây rồi còn cả thuốc

kháng sinh, thông qua thực quản, chầm chậm tan ra trong dạ dày. Nửa thân dưới

vẫn đang rỉ máu, cô ta nằm trên mặt đất tiết kiệm chút sức lực cuối cùng, trước

khi các loại thuốc phát huy tác dụng.

Thứ duy nhất đang hoạt động chính là não bộ. Ai đem nước và thuốc đến để

bên cạnh cô ta? Ít nhất thì không thể nào là gió thổi bay tới được.

Có người phát hiện ra cô ta rồi? Vì sao lại không cứu người? Là người giam

cầm cô ta ở đây sao, thật ra mỗi ngày đều trông chừng cô ta, tới khi cô ta sắp

27

chết mới đem đồ tiếp tế tới. Hay là, những thứ này vốn dĩ không phải là thuốc

cứu mạng, mà là thuốc độc giúp cô ta sớm kết thúc nỗi đau khổ này? Nếu như

muốn giết cô ta thì có hàng trăm cách thuận tiện hơn, tàn khốc hơn, hạ độc là

cách nhạt nhẽo nhất.

Cơn sốt cao hình như đã hạ dần, nước khoáng chia ra 12 lần uống cạn sạch,

đúng giờ uống 2 lần thuốc.

Nhưng cô ta sắp chết đói rồi.

Trên mặt nổi lên một tầng vảy bong tróc dày đặc màu trắng, trên chiếc trán

bóng nhẫy đầu xuất hiện vô số mụn đậu mùa, khóe mắt sắp sửa xuất hiện nếp

nhăn. Hơn nửa tháng không bôi bất cứ loại mỹ phẩm dưỡng da nào, giờ cô ta có

thể trực tiếp đi trình diễn cosplay mà không cần hóa trang nữa rồi.

Thôi Thiện rất muốn rằng trước khi chết, có thể được ăn một miếng thịt thiên

nga, lúc nhỏ từng nghe bố hồi tưởng về mùi vị tuyệt vời ấy...

Ngày tiếp theo, ở bên cạnh lại có thêm một chiếc túi bằng giấy, bên trong có

hai chiếc bánh bao to rất thơm ngon, còn có cả một chai nước nhỏ.

Đây không phải là giấc mơ.

Vặn nắp chai ra uống mấy ngụm thật lớn, giống như sa mạc gặp được cơn

mưa rào rào không ngớt. Cô ta cẩn thận để bánh bao vào trong miệng, lúc mới

đầu hoàn toàn không có sức để nhai, một lúc sau, đầu lưỡi mới tiết ra một lượng

lớn nước bọt, giúp cho răng nghiền nát thức ăn. Cho tới khi bánh bao và nước

đều đã vào trong thực quản, cái dạ dày yếu ớt mới có cảm giác được lấp đầy, lúc

này mới bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Đừng buồn, đừng khóc, sẽ có, đều sẽ có, sẽ có bánh bao.

Chẳng lẽ là bố?

Ăn xong bữa sáng ngon nhất trong đời mình, cảm giác đó vẫn chưa tan đi,

nhưng Thôi Thiện tin tưởng tuyệt đối rằng người đưa thuốc và đồ ăn đến kia ít

nhất vẫn hi vọng cô ta sẽ sống tiếp.

Người đó là ai?

Liên tiếp 3 ngày, mỗi sáng tỉnh dậy, trước mặt đều sẽ xuất hiện một cái túi,

vĩnh viễn vẫn là một chai nước và một chiếc bánh bao to.

Khoảng sân vườn sống sót sau tai nạn, cô ta sinh ra và lớn lên độc lập ngang

tàng, giống như những cây ngải dại vẫn lớn lên trong cơn gió thổi, theo bùn đất

rải tới khắp xó xỉnh. Sau khi uống hết tất cả các loại thuốc, nhiệt độ cơ thể trở

28

lại bình thường, cô ta đoán vậy. Mặc dù nửa thân dưới vẫn đang rỉ máu, sớm đã

nhuộm đỏ cả đôi chân, nhưng lượng máu chảy ra đã ít đi rất nhiều, cơn đau

trong bụng cũng đang giảm dần đi. Ăn thịt gián nhiều, cô ta cũng có sức sống

mạnh mẽ như con vật nhỏ quật cường đó.

Ngóng về phía tòa chung cư cao tầng ở gần nhất, đứng sừng sững bên ngoài

bức tường phía nam, một ô cửa sổ nào đó ở tầng thứ 30 hoặc 29. Cô ta úp chặt

hai tay vào ngực, để tránh lộ ra phần ngực chỗ váy bị rách. Đột nhiên, cô ta

vung vẩy cái chai rỗng, khiêu khích giơ ngón giữa của tay trái lên.

Ê, mong là mày có thể nhìn thấy!

Thôi Thiện khôi phục lại hồ nước rửa mặt trước đây, chế ra cái bẫy và dụng

cụ đánh lửa. Lại thêm một chú chim bị bắt, giờ có thể sáng ăn bánh bao, tối ăn

đồ nướng, chay mặn kết hợp, không đến mức phải dựa dẫm vào kẻ khốn nạn

kia. Lợi dụng mảnh vải bạt bị bão thổi rơi xuống khu vườn này, Thôi Thiện làm

một cái lều che mưa giản dị, dùng cành cây chống ở cạnh tường, vừa có thể trú

mưa lại còn có thể tránh nắng. Cô ta trải cho mình một tấm đệm bằng cỏ khô,

không cần phải nằm trực tiếp trên nền xi măng nữa. Cành cây ngày một ít đi,

may mà cỏ dại vẫn cứ lớn như điên cuồng, nếu không chẳng mấy mà bị thiêu

rụi. Cô ta bắt đầu sắp xếp lại số chai rỗng, đem đi thu thập nước mưa và sương

sớm.

Nhặt về được một mạng, cô ta không dám ngủ nữa, thức trọn cả một đêm,

mở to mắt ngửa mặt trông lên đỉnh bức tường. Có lẽ, không biết từ đâu sẽ thò ra

một khuôn mặt, nhìn xuống kẻ tù phạm đáng thương đang bị giam cầm, giống

như một con mèo hoang bò xuống, lặng im đi tới phía bên đôi má...

Chú thích:

1. Aspirin còn được gọi là Acetylsalicylic Acid, là một loại thuốc trị đau

thông thường, có tác dụng giảm đau, hạ sốt và chống viêm.

2. Thuốc giảm đau hạ sốt thông thường.

3. Ganmaotong, một loại thuốc cảm của Trung Quốc.

4. Có công dụng thanh nhiệt giải độc, chủ trị bệnh cảm, đau đầu, ho khan,

đau yết hầu.

5. Một loại thuốc kháng sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.