Ngày thứ 105.

Kí ức, giống như một chiếc van hỏng, khiến nước không ngừng tuôn ra, ăn mòn vào trong tận dây thần kinh đang đau đớn bên trong mắt.

Nhớ lại đêm Đông chí ở chùa Tịnh An, hiếm khi có được một đêm thanh tịnh. Những thứ đồ xa xỉ trong tủ kính trưng bày vẫn nhức mắt như vậy, trên những hàng cây bên đường phố treo đầy các loại đèn nhiều màu sắc, nhưng hoàn toàn không phải là để chào đón những vong linh mà là để chuẩn bị cho đêm Giáng sinh sắp tới. Trên đường dòng xe qua lại không ngớt, mang theo tiếng gió thét gào, thổi tung mái tóc cô.

Ba năm trước, Thôi Thiện xin thôi việc ở công ty quảng cáo, bức ảnh khỏa thân của cô ta lại bị bạn trai cũ rải truyền cho các đồng nghiệp trong công ty. Cô ta đổi rất nhiều công việc, không phải là vì không đảm nhiệm nổi, mà là vì chê tiền lương thấp, không đủ để nuôi bản thân mình, hoặc là không chịu nổi sự quấy rối tình dục của cấp trên. Cô ta cũng từng ứng tuyển vào doanh nghiệp độc quyền nhà nước và cơ quan hành chính, nhưng đến cả cơ hội phỏng vấn cũng không có.

Cô ta mở một gian hàng online trang trang Taobao (Trang bán lẻ trực tuyến lớn nhất của Trung Quốc), thời gian buổi tối chỉ dành cho Wangwang (Wangwang là cửa sổ chat trên kênh bán hàng qua mạng Taobao), thu nhập mỗi tháng miễn cưỡng thì cũng chỉ đủ trả tiền thuê phòng. Thi thoảng lại bị mấy cô bạn kéo tới hộp đêm, nói chuyện với mấy người đàn ông nước ngoài ở trên bar, hóa ra bọn họ muốn câu người nước ngoài. Nhưng tiếng Anh của cô ta rất nát, lại còn không chịu nổi mấy thứ mùi nồng nặc trên người của mấy kẻ đó. Huống hồ mắt nhìn của cô ta rất hiểm, chỉ cần liếc qua thôi là có thể nhìn ra bọn chúng quá nửa là mấy kẻ khố rách áo ôm. Có người còn giới thiệu bạn trai cho cô ta, một lão hơn bốn mươi tuổi bị hói sớm, còn có vợ con đầy đủ rồi nhưng lại ngắm trúng cô ta.

Thôi Thiện từ chối anh ta.

Nhưng mà, cô ta nhận món quà của người đàn ông đó, một chiếc túi xách Lady Dior.

Đó là món đồ hàng hiệu chân chính đầu tiên mà cô ta có được. Từ đó về sau, cô ta không ngừng gặp gỡ với các loại đàn ông, dùng bữa ở những nhà hàng cao cấp, đến quán bar của khách sạn Shangri-La, thi thoảng cũng tới mấy resort ở bãi biển và các sân golf, lần nào cũng đều nhận được quà, là một chiếc đồng hồ đeo tay nữ hiệu Patek Philippe. Cô ta từ chối lời đề nghị lên giường của đại đa số đàn ông, thỉnh thoảng gặp người nào đó có vẻ rất ổn, thì đồng ý cùng họ tận hưởng một đêm xuân tình.

Tủ quần áo và kệ giày dép dần được xếp đầy, cứ cách hai ba tháng lại phải thanh lí một lần, túi hàng hiệu và đồng hồ thì đăng lên Taobao bán hạ giá, hoặc gửi tới quầy hàng second-hand, đủ cho tiền thuê phòng và tiền sinh hoạt tháng đó, còn nhiều lần đổi điện thoại iPhone.

Thôi Thiện không còn ngưỡng mộ những cô gái xinh đẹp làm lãnh đạo cấp cao trong những doanh nghiệp nước ngoài nữa, sau khi bọn họ tan làm, cởi bỏ sự mệt mỏi và ngồi trong quán bar, lộ ra những nếp nhăn nơi khóe mắt do lão hóa sớm. Cô ta học được cách hút thuốc lá bạc hà ESSE, uống rượu mạnh mà không say, dùng ánh mắt lạnh lùng hà khắc để đánh giá khách trong quán bar, phân biệt được chuẩn xác những người giàu nhưng không để lộ ra, viên chức nghèo hèn tới tìm vui, gái gọi cao cấp tìm mối làm ăn, còn có những nữ nhân như chính bản thân mình – Nên dùng từ gì để hình dung đây? Thời học đại học tham gia vào đoàn kịch nói, vở diễn đầu tiên là vở kịch “Nhật xuất” của Tào Ngu, cô ta diễn vai Trần Bạch Lộ.

Sau khi mẹ chết, cô ta nhận được một số tiền bồi thường lớn từ phía luật sư. Từ đó, cô ta từ chối các cuộc hẹn, cho dù ở xung quanh đầy ắp những đôi nam nữ đang nâng ly rượu, đàn ông nói những lời tình tứ bên môi, cô ta vẫn cứ cảm thấy cô độc, dường như xung quanh đều chỉ là ảo giác, trước giờ chưa từng tồn tại, chỉ là một bữa tiệc trước khi tỉnh giấc mộng xuân mà thôi. Mới được nửa năm, mấy chục nghìn tệ tiền bồi thường đã bị tiêu hết sạch. Mặc dù, trong đó một nửa là dùng để mua một miếng đất mộ, nghe nói phong thủy rất tốt, nhưng lại ở ngoại ô của Thượng Hải chứ không phải là ở bên hồ Lưu Hoa ở quê cũ. Thôi Thiện cả đời này cũng không muốn quay về đó nữa.

Cô ta tiêu hết số tiền còn lại rất nhanh, gần như đã bán hết túi xách trong tủ, chiếc đồng hồ Patek Philippe cũng đem đi trả tiền phòng thay cho tiền mặt, cho đến khi tất cả tiền nợ thấu chi* trong thẻ tín dụng đều bị ngân hàng cho tạm dừng…

*Thấu chi: Là hình thức vay tiền qua thẻ, cho phép chủ thẻ chi vượt qua số dư hiện có trong tài khoản.

Lúc này, trở lại với vườn treo của Thôi Thiện, chỉ cần nhặt được một tờ giấy bay vào là cô sẽ lại lặng lẽ viết lên dòng chữ “Cứu mạng! Tôi ở trên nóc nhà! Tháp Babylon!”, đợi đến đêm khi gió về mang những tín hiệu SOS này bay đi. Thậm chí còn từng bắt lấy một con chim bồ câu, buộc vào chân nó một tờ giấy nhỏ. Vuốt ve lớp lông vũ ấm áp, quả tim trong lồng ngực của nó đập loạn xạ, lo lắng không biết liệu có bị bóp chết hay không. Còn cô cuối cùng lại thả nó bay lên, nhìn theo đôi cánh xé toạc đường chân trời, lặng lẽ cổ vũ cho nó, chờ đợi chủ nhân của chim bồ câu tới cứu cô – Anh sẽ nhận được một bất ngờ.

Đã từng xem bộ phim có tên gọi “The Shawshank Redemption*” chứ? Ngoài bìa của đĩa DVD có in hình một người đàn ông đang phanh áo, dang rộng hai tay đứng trong làn mưa dày đặc như đầu ghim…. Nếu như, đưa cho cô một công cụ nhỏ nhỏ, bất luận là cái xẻng, cái đục hay là cái khoan.

* The Shawshank Redemption: Một bộ phim tâm lý của Hoa Kỳ phát hành vào năm 1994, do Frank Darabont viết kịch bản và đạo diễn. Bộ phim khắc họa nhân vật Andy sống gần hai thập kỷ trong Nhà tù Shawshank cấp tiểu bang, một nhà tù hư cấu tại Maine, và tình bạn của anh với Red, một người bạn tù.

Nhưng Thôi Thiện chỉ có một chiếc kìm cắt móng tay, quà mà X tặng, thi thoảng dùng để cắt sửa móng tay, chỉ giữ lại đúng móng của ngón út bên tay trái, giũa sơ qua cho bằng phẳng phần sắc nhọn hai bên, chưa biết chừng lúc chạy trốn lại có tác dụng.

Ba ngày khi chiếc iPhone chứa đoạn ghi âm được mang đi bằng chiếc trực thăng mô hình, Thôi Thiện một lần nữa lại nhận được chiếc điện thoại không có thẻ sim này.

Có một đoạn video ngắn – Rõ ràng là quay vào ban đêm, đầu tiên là ánh trăng ở trên đầu, sau đó là mấy bức tường tối đen, bóng cây thạch lựu âm u, cuối cùng là chính cô ta đang cuộn mình ngủ say trong chiếc chăn lông thiên nga.

Ống kính dường như kề sát bên Thôi Thiện, cũng nằm trên nền đất giống cô ta, mặt đối mặt hệt như tình nhân – không thể là do chiếc trực thăng quay được, hiển nhiên là có người nửa đêm đến vườn treo….

Đêm qua, X ngủ ở bên cạnh?

Cô ta từng xem một bộ phim nào đó của Tây Ban Nha, có một tên nhân viên quản lí bất động sản biến thái, hằng đêm đều đột nhập vào phòng của mỹ nữ, im lặng ngủ bên cạnh cô ta, đối phương không biết gì cho tới khi mang thai và sinh con.

Lần đầu tiên Thôi Thiện được nhìn video quay lúc mình đang ngủ say, mí mắt dưới không ngừng chuyển động, còn nói mơ một câu: “Tôi không giết người!”

Ngay lập tức, video đột nhiên dừng lại, không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì.

Hoảng sợ bỏ chiếc váy ngủ của mình ra, kiểm tra da thịt – Tối qua không bị xâm phạm, thậm chí bị người ta gây mê? Nhớ ra lúc sáng tỉnh dậy thấy chóng mặt buồn nôn, có phải là đã hít phải thuốc mê, vì vậy nên mới không hề phát giác ra chuyện gì?

Hỏng rồi! Gần như có thể khẳng định, đây không phải lần đầu, tên biến thái đó – X, e rằng đã xuống đây vô số lần. Bắt đầu từ khi cô ta bị nhốt ở trong nhà tù trên không này, mỗi tối đều có người nằm ngủ ở bên cạnh.

Trong Iphone còn có một đoạn ghi âm.

-Tiểu Thiện, tôi nhận được rất nhiều giấy cầu cứu của em, nhưng việc này rất có thể sẽ mang tới cho em những nguy hiểm chí mạng. Thế giới bên ngoài rất đáng sợ, cho nên, em mới phải trốn ở trên đảo an toàn này – Bây giờ, bắt buộc em phải nói thật cho tôi biết, những bí mật xảy ra sau này giữa em và Lâm Tử Túy, đợi em.

Bắt buộc phải tuân theo mệnh lệnh này, nếu không không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa. Người đàn ông tên X đó, nắm rõ tất cả mọi thứ về cô ta, không sót một ngóc ngách nào, thao túng cả sự sống chết thậm chí là nội tâm của cô.

Ánh mặt trời giống như ngón tay của X vuốt nhẹ lên trán cô, Thôi Thiện đối diện với chiếc bút ghi âm, kể lại.

Tôi sai rồi, hứa rằng từ nay về sau sẽ không viết giấy cầu cứu nữa.

Xin hãy tha thứ cho tôi – Ngày ngày chỉ cần ngồi nhìn mây, lúc thì giống như kẹo bông, lúc lại giống con chó ở quê cũ, cuối cùng là Tiểu Bạch mà tôi yêu thương… Nhạt nhẽo quá, chỉ có thể làm những việc khuấy động như thế, tôi cũng chẳng phải thật sự muốn thoát ra ngoài đâu.

Có thể tặng cho tôi một quyển sách được không? Để xua đuổi nỗi buồn, tùy loại gì cũng được, kể cả sách của Quách Kính Minh*, cảm ơn!

*Biên kịch, đạo diễn, nhà văn theo thể loại giả tưởng, người Trung Quốc.

Đêm Đông chí năm ngoái, tôi quen được một người đàn ông tên Lâm Tử Túy.

Tôi thích đôi mắt, cái mũi, ngón tay, còn cả mùi thuốc lá nhàn nhạt trên cổ áo của anh ấy, thích cách anh ấy đột nhiên nói về nhạc cổ điển, đeo chiếc tai nghe Bluetooth lên tai tôi, vang lên âm thanh hài hòa cuối cùng của “Hồ thiên nga.” Giáng sinh qua đi không lâu, tôi đem tất cả bản thân dâng hiến cho anh ấy. Sau Tết, anh ấy thuê cho tôi một căn hộ cao cấp, là một ngôi nhà cũ ở trung tâm thành phố, tiền thuê mỗi tháng là 8000 tệ, còn có một khu vườn nhỏ, phía ngoài bờ tường có một vườn trúc đào xanh tốt, giống như căn nhà cũ thuở nhỏ từng ở, đây là gia đình trong mơ của tôi – chứ không chỉ là căn nhà.

Tôi nói cho tất cả bạn bè của mình rằng sắp đi Vân Nam và Tây Tạng, chuẩn bị mở một nhà nghỉ tư nhân. Tôi tự mình bay tới Đại Lý* rồi đi Lệ Giang mấy ngày, đăng vài bức ảnh lên trang Wechat cá nhân của mình, rồi lại ngồi xe đường dài để quay trở về. Tôi đổi số điện thoại mới, đăng xuất ra khỏi tài khoản Wechat và weibo, xóa luôn cả tài khoản QQ, trong cả thế giới của tôi, chỉ còn lại một người liên hệ duy nhất là Lâm Tử Túy.

*Vương quốc Đại Lý: là một vương quốc của người Bạch đã từng tồn tại từ năm 937 cho đến năm 1253, nằm trong khu vực của tỉnh Vân Nam, Quý Châu và tây nam tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc ngày nay.

Có một dạo, tôi khát khao được mất đi toàn bộ trí nhớ - hoặc là, giống như lời nói dối tôi đã nói với anh ấy: Bố mẹ tôi mất sớm, bọn họ đều là những giảng viên đại học ở tỉnh lẻ, từ nhỏ tôi đã sống cùng họ hàng ở thành phố này, đang tự lập nghiệp trong lĩnh vực thương mại điện tử - đây là cách gọi cao cấp của gian hàng Taobao.

Để đoạn tuyệt quan hệ với quá khứ, tôi không lưu luyến gì hộp đêm nữa, bỏ hẳn thói quen tiêu tiền lung tung, trả sạch nợ ngân hàng, thậm chí còn không động tới tiền của anh ấy, tính toán kỹ càng từng khoản chi tiêu. Anh ấy nói dùng tiền mặt là một thói quen tốt, đừng nên quá ỷ lại vào thẻ tín dụng. Thứ đắt nhất mà tôi mua, là đôi giày Christian Louboutin đế đỏ, giày cao gót là người bạn cuối cùng của phụ nữ, không phải sao?

Anh ấy thường bảo chiếc dây chuyền tôi đeo quá rẻ mạt, muốn tặng tôi một sợi dây chuyền Cartier hoặc Tiffany & Co, nhưng lại bị tôi từ chối, sợi dây chuyền Swarovski hình thiên nga này, là món quà sinh nhật tôi mua tặng chính mình trước khi tốt nghiệp đại học. Tuy rằng không đến mấy trăm tệ, nhưng trong những ngày tôi buồn nhất, nhìn thấy nó là sẽ có khát khao được sống tiếp. Lúc này cũng chỉ có cục pha lê nho nhỏ này vẫn ở trên ngực tôi, trung thành như cũ.

Nhưng lí do tôi nói với Lâm Tử Túy lại là – Nếu như thường xuyên thay đổi trang sức, người ta sẽ không có cảm giác an toàn.

Thật ra, đạo lý ấy đối với nam hay nữ đều như nhau.

Lâm Tử Túy lớn hơn tôi 9 tuổi, nhưng tôi không cảm thấy đó là khoảng cách quá lớn. Tôi là con gái cung Cự Giải, anh ấy là đàn ông cung Bọ Cạp, theo chiêm tinh học thì quả thực là một sự phối hợp tuyệt hảo. Cự Giải tình cảm rất sâu nặng, nhưng lại thiếu cảm giác an toàn, Bọ Cạp đều là người đàn ông chung thủy, tôi tưởng rằng chúng tôi thực sự rất phù hợp nhau. Tôi cam tâm tình nguyện làm tình nhân bí mật của anh ấy, chưa từng chủ động gọi điện thoại, từ đầu chí cuối chỉ liên lạc bằng tin nhắn. Mỗi tuần chúng tôi gặp nhau bốn lần, phần lớn đều ở ngoại ô thành phố hoặc là ở rạp chiếu phim của Kerry Center. Số lần anh ấy qua đêm ở nhà tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay, muộn nhất 10 giờ là bắt buộc phải rời đi. Nhưng thật sự anh rất tốt với tôi, cái tốt ấy không phụ thuộc vào việc anh ấy có mạnh tay chi tiền cho bạn hay không, mà nằm ở chỗ anh ấy tiêu tốn tâm tư vì bạn, chọn cho bạn một món quà trong cửa hàng nhỏ, tự tay vẽ hình lên chiếc cốc cho bạn…

Tôi học nấu rất nhiều món vì anh ấy, mặc dù chỉ là món trứng rán với lạp xưởng, nhưng anh ấy rất hài lòng. Có lúc anh ấy cũng trầm mặc, rơi nước mắt chẳng biết vì nguyên nhân gì, khiến tôi có khát khao muốn liều mạng bảo vệ anh ấy. Nhưng mỗi lần tôi nói với anh ấy về chuyện tương lai, trong mắt anh ấy sẽ xuất hiện sự do dự trong 0,1 giây – vậy mà tưởng như mấy năm ròng.

Vợ anh ấy tên Trình Lệ Quân, tất cả những gì Lâm Tử Túy có hiện giờ đều xuất phát từ người phụ nữ này, bao gồm cả chức Phó Tổng giám đốc trong công ty của anh ấy. Công ty là do bố vợ tay không gây dựng nên, nói ở một mức độ nào đó thì là anh ấy đi ở rể. Lâm Tử Túy kết hôn không lâu, vướng vào một vụ tư pháp khiến anh ấy mất giấy chứng nhận luật sư, nếu như không dựa vào tiền và quan hệ của bố vợ thì suýt chút nữa đã phải ngồi tù. Ông nội của Trình Lệ Quân là người hành sự vô cùng cẩn thận, trước khi bọn họ kết hôn đã kí một hiệp ước, một khi li hôn, Lâm Tử Túy sẽ không có được bất cứ cổ phần nào. Thu nhập duy nhất hiện giờ của anh ấy, chính là 500.000 tệ tiền lương cả năm lĩnh cả năm từ công ty, chỉ vì anh ấy là chồng của Trình Lệ Quân.

Tôi biết Lâm Tử Túy sẽ không li hôn, anh ấy sẽ không vì tôi mà biến thành kẻ tay trắng. Là một người bị treo bằng luật sư, e rằng anh ấy không có cách nào nuôi nổi chính bản thân mình.

Thế là, tôi nảy sinh a một ý nghĩ, một ý nghĩ khiến chính bản thân tôi cũng phải sởn tóc gáy.

Đối với một số đàn ông trên thế giới này mà nói, chỉ có một loại vợ tốt nhất, đó là người vợ đã chết.

Đăng bởi: admin